Untitled document

MỖI NGÀY NGÀN NỤ CƯỜI * 791-795

791 - BỐ CHÁU ĐÂU?

Gặp chú bé bơ vơ với đống rơm bị lật úp trên đường, một bác nông dân nhân hậu bảo cậu hãy quên buồn lo và vào nhà dùng cơm với gia đình ông. Sau bữa ăn ngon vẫn còn kịp để dựng đống rơm lên.

Chú bé phản đối. Chú bảo bố sẽ không hài lòng vì chuyện này.

Nhưng người nông dân vẫn cố thuyết phục và rồi thành công. Ra về sau bữa ăn, chú bé cho biết chú cảm thấy khá hơn và bày tỏ lòng cảm kích trước sự hào phóng của gia chủ. Cùng lúc đó, chú ta vẫn đoán chắc là bố chú sẽ không hài lòng.

- Bá láp- Chủ nhà nói- Mà này, bố cháu ở đâu vậy?

- Bố cháu đang ở dưới đống rơm đấy ạ!

 

792 - AN TOÀN

Một ông chủ cùng bà vợ vào nhà ga xe lửa trong làng và đi đến quầy vé. Ông cụ hỏi nhân viên nhà ga:

- Này cậu, chuyến tàu ba giờ mười đã đi chưa?

- Chuyến tầu ba giờ mười đã rời ga cách đây mười lăm phút.

- Thế theo anh thì còn bao lâu nữa chuyến tầu mười bốn giờ mới đến?

- Cũng còn lâu lắm mới đến chuyến tàu đó.

- Vậy trước đó còn chuyến tàu khách nào không?

- Không.

- Tàu chở hàng?

- Không.

- Không có chuyến tàu nào hết?

- Hoàn toàn không.

- Anh có chắc không?

- Chắc chứ, tôi bảo đảm!- Nhân viên bán vé nổi nóng quát lên.

- Vậy thì, Sophie ơi- Ông cụ quay sang bà vợ- Bây giờ thì chúng ta có thể đi băng qua đường rầy được rồi.

 

793 - BỐ MƯỢN MÓN TIỀN ĐÓ RỒI

Một thanh niên đến gần người yêu nom vẻ buồn rầu ủ rũ. Người yêu theo dõi anh ta bằng đôi mắt băn khoăn lo lắng rồi hỏi:

- Bố có ý kiến ra sao?

- Xuôi cả- Anh trả lời.

Cô gái kêu to lên:

- Em rất phấn khởi.

- Nhưng anh thì lại không, thoạt đầu bố em không thèm nghe anh nói.

- Thế anh có nói với bố em rằng anh có 5.000 đô la gửi tiết kiệm ở ngân hàng không?

- Có, sau khi mọi cái khác đã thất bại!

- Thế bố em phản ứng thế nào?

- Phản ứng- Anh thanh niên trả lời- Bố em mượn luôn món tiền đó rồi.

 

794 - KHÔNG CÓ KINH NGHIỆM

Người hướng dẫn bơi lặn hỏi nhóm tân binh:

"Trong số các anh ai biết bơi?"

Tất cả đều trả lời họ biết, trừ một người không nói gì cả, rõ ràng đang lúng túng không biết trả lời thế nào.

- Này anh binh nhì- Người hướng dẫn bơi lặn hỏi- Anh có bơi được không?

- Tôi không biết ạ- Anh tân binh trả lời.

- Làm sao anh lại không biết?

- Tôi chưa hề thử bơi bao giờ- Anh ta trả lời.

 

795 - HAI KẺ NÓI DỐI

Một anh lính gặp sĩ quan chỉ huy là đại tá xin nghỉ phép về nhà thăm vợ ốm. Sĩ quan chỉ huy nói:

- Anh John, tôi không thích từ chối, nhưng trên thực tế tôi vừa nhận được thư của vợ anh nói rằng cô ta bình thường, do đó việc đi phép của anh không cần thiết nữa.

Anh lính chào và quay về. Đến cửa anh dừng chân ngoảnh lại và nhận xét:

 

- Thưa đại tá, có hai kẻ nói dối không ngượng mồm trong trung đoàn này, và tôi là một trong hai kẻ đó. Tôi chưa có vợ đâu!

 

 

01

MỖI NGÀY NGÀN NỤ CƯỜI * 786-790

786 -KẺ LƯỜI NHẤT NÔNG TRẠI

Một chủ trại có mười người làm công trong nông trại, bởi vì không có người nào năng nổ được như ông ta tưởng, ông bèn nảy ra một kế mà ông tin là sẽ trị cho họ bỏ tật lười biếng. Một hôm, ông bảo:

- Các anh này, tôi có việc dễ dàng, thoải mái cho người nào lười biếng nhất nông trại này. Một người nào lười nhất bước ra phía trước?

Ngay tức khắc chín người trong bọn cùng bước lên.

- Tại sao anh không bước ra phía trước cùng những người khác? - Ông chủ trại hỏi người còn lại.

Người này đáp:

- Mất công quá!

 

787 - KẺ LƯỜI NHẤT LÀNG

Seth Smith được coi là người lười nhất làng. Giới thẩm quyền đã chán ngấy cái việc đóng góp để nuôi hắn tới độ họ quyết định đem hắn đi chôn sống. Thế là người ta chuẩn bị mai táng hắn. Xe đưa đám là một cỗ xe bò rệu rạo.

Khi đoàn đưa tang lên đường, một cụ dân già hỏi:

- Ai thế?

- Seth Smith đó mà, hắn lười quá không chịu làm gì để ăn nên chúng tôi đem hắn đi chôn sống đây!

- Để tôi cho hắn một giạ bắp vậy!- Một người lên tiếng.

- Tôi cũng thế! - Một người khác cũng nói.

Seth từ từ nhấc đầu lên hỏi:

- Bắp đã lột vỏ chưa, quí bà con cô bác?

- Chưa, anh phải tự lột vỏ lấy chứ!

Nhẹ nhàng hạ đầu xuống. Seth nói: - Đi tiếp đi, các bạn, đi tiếp đi!

 

788 - TA SẼ CHO CON NỬA ĐÔ LA

Lỗi lầm là do tài hùng biện kém cỏi của vị linh mục. Tuy nhiên, ông ta vẫn cứ bực tức khi thấy rằng có một ông cụ đã ngủ gục giữa bài giảng đạo trong suốt hai ngày chủ nhật liên tiếp. Thế là, sau buổi chầu của tuần lễ thứ hai, vị linh mục bảo thằng bé đi cùng với người ngủ gật là ông muốn nói chuyện với nó trong phòng giữ đồ thánh.

- Này con- Vị linh mục nói khi chỉ còn lại hai người với nhau- Ông cụ đi lễ cùng với con là ai vậy?

- Dạ, ông nội con- Chú bé đáp.

- Nghe này, nếu con chịu giữ cho ông con tỉnh ngủ khi ta giảng đạo thì mỗi tuần ta sẽ cho con nửa đô la.

Chú bé chấp nhận sự dàn xếp này và suốt hai tuần lễ tiếp theo, ông cụ đã chăm chú lắng nghe bài giảng đạo. Nhưng đến tuần thứ ba thì lại thấy ông cụ ngủ ngon lành.

Vị linh mục tức tối cho gọi thằng bé vào hỏi:

- Ta rất tức giận con. Hôm nay ông nội con lại ngủ nữa. Ta đã hứa cho con mỗi tuần nửa đô la rồi mà?

- Dạ con biết- Chú bé đáp- Nhưng ông nội bây giờ lại cho con một đô la để đừng quấy rầy ông ấy nữa!

 

789 - XE ĐẠP VÀ BÒ SỮA

Người bán hàng ở một hiệu buôn trong làng cố thuyết phục người nông dân mua một chiếc xe đạp.

- Tôi thà bỏ tiền mua một con bò sữa còn hơn.

- Nhưng thử nghĩ mà coi- Người bán hàng khăng khăng- Trông anh thộn tới mức nào nếu cưỡi con bò ấy mà đi.

Người nông dân đáp:

- Nếu tôi cố bắt chiếc xe đạp ấy cho ra sữa thì trông còn thộn gấp bội.

 

790 - LÝ GIẢI SAI LẦM

Một luật sư đang biện hộ cho một người bị buộc tội ăn trộm. Luật sư nói với tòa:

- Kính thưa ngài, tôi xin trình bày rằng thân chủ của tôi không hề đột nhập vào căn nhà đó. Anh ta thấy cửa sổ phòng khách mở trống và chỉ thọc cánh tay phải vào để lấy ra vài món đồ vặt vãnh. Đấy, cánh tay của thân chủ tôi đâu phải là chính anh ta, và tôi không hiểu sao ngài có thể trừng phạt cả một con người vì một sai phạm chỉ do một phần tứ chi của người ấy thực hiện.

Quan tòa cân nhắc lý luận này một lâu rồi trả lời:

- Lý luận của anh trình bày rất khéo. Xét theo lý lẽ đó, tôi tuyên án cánh tay của bị cáo một năm tù giam. Có đi theo cánh tay hay không là tùy ở bị cáo.

 

Bị cáo mỉm cười, rồi với sự trợ giúp của luật sư, tháo rời cánh tay giả ra, đặt trên ghế và ra về.

 

01

MỖI NGÀY NGÀN NỤ CƯỜI * 781-785

781 - ANH THUÊ THẰNG BÉ ĐÓ Ở ĐÂU VẬY?

Người chủ hiệu đang đi qua phòng đóng gói và trông thấy một cậu bé vừa ngả lưng trên một chiếc thùng vừa huýt sáo vui vẻ.

- Mày làm được bao nhiêu tiền một tuần?- Ông ta hỏi.

- Mười đô một tuần, thưa ông.

- Đây là một tuần lương của mày đó. Cút luôn đi.

Khi gặp người quản đốc sau đó, ông ta hỏi:

- Anh thuê thằng bé đó ở đâu vậy?

- Chúng ta có thuê nó bao giờ đâu; nó vừa mang tới giao một kiện hàng từ một công ty khác.

 

782 - SAO BÀ BIẾT HẮN LÀ KẺ CƯỚP

Một chiều nọ, một người đàn bà vào hàng thịt mua ít thịt. Một gã lạ mặt theo bà vào cửa hàng và đứng lảng vảng trong khi bà ta bận bịu bên chiếc quầy. Thình lình người đàn bà rú lên và gã kia quay lưng chạy ra khỏi cửa hiệu rồi lao thẳng vào vòng tay của một viên tuần cảnh vừa đi ngang qua. Khi soát người hắn, người ta thấy hắn có mang vũ khí. Sau đó, người ta nhận dạng ra hắn là một tên trấn lột khét tiếng.

Với giọng đầy cảm kích, chủ hàng thịt nói với bà khách:

- Nếu mà bà không la lên thì chắc chắn là tôi bị cướp rồi, bà Jones ạ. Nhưng làm sao bà biết hắn ta là kẻ cướp chứ?

- Tôi có biết đâu- Bà Jones phản đối- Tôi chỉ hét lên khi ông cho tôi biết giá tiền tôi phải trả cho miếng thịt nướng ấy.

 

783 - HÌNH PHẠT

Một binh nhì đi ngang qua một trung úy trẻ mà không đưa tay chào. Viên trung úy gọi anh ta lại và nghiêm giọng bảo:

- Anh không chào tôi, vì thế ngay bây giờ anh phải chào liền hai trăm cái.

Ngay lúc đó thì một vị tướng xuất hiện.

- Chuyện gì thế này?- Vị tướng kêu lên khi trông thấy anh binh nhì tội nghiệp bắt đầu thực hiện mệnh lệnh kia.

Viên trung úy giải thích:

- Tên ngu xuẩn này không chào tôi nên tôi bắt hắn chào hai trăm cái coi như hình phạt.

- Rất thích đáng- Vị tướng vừa đáp vừa cười- Nhưng trung úy đừng quên là mỗi lần như vậy anh phải đưa tay chào đáp lễ.

 

784 - CỐ VẤN PHÁP LÝ

Đẩy tung cánh cửa có gắn "Văn phòng tư", ông hàng thịt đối đầu với vị luật sư:

- Nếu một con chó ăn cắp một miếng thịt ở hàng của tôi thì chủ con chó có chịu trách nhiệm không?- Ông hỏi người đang ngồi sau bàn giấy.

- Nhất định là có! - Vị luật sư trả lời.

- Hay lắm, con chó của ông vừa lấy một miếng thịt trị giá hai đô la của tôi cách đây năm phút.

- Đúng vậy! - Vị luật sư đáp tỉnh bơ - Vậy ông phải đưa thêm tôi hai đô la nữa; như thế mới đủ trả tiền công cố vấn pháp lý cho tôi!

 

785 - KHOÁC LÁC

Hai cựu chiến binh đang nói khoác về đơn vị của họ.

- Aà, đại đội của tôi được rèn luyện xịn đến mức khi chúng tôi bồng súng chào thì anh chỉ nghe toàn tiếng lệch xệch, lệch xệch, lách cách.

- Khá đấy - Người kia nói- Nhưng khi đại đội chúng tôi bồng súng chào, anh chỉ nghe toàn tiếng lệch xệch, lệch xệch, leng keng.

- Leng keng?- Người kia hỏi- Cái gì mà leng keng?

 

- À, huy chương của bọn tôi đó mà.

 

 

01

MỖI NGÀY NGÀN NỤ CƯỜI * 776-780

 

776 - KẺ TRUNG BÌNH BẤT HẠNH

Chủ nhà: Anh to lớn, khỏe mạnh thế, sao anh không chịu làm lụng?

Kẻ lang thang: Thưa bà, để tôi kể bà nghe vấn đề của tôi. Tôi là một kẻ trung bình bất hạnh.

Chủ nhà: Anh nói thế là thế nào?

Kẻ lang thang: Tôi quá nặng nề cho những việc làm nhẹ nhàng và quá nhẹ nhàng cho những việc làm nặng nề.

 

777 - TÔI KHÔNG MÊ TÍN DỊ ĐOAN

Quản lý nhân sự: Trước giờ anh có kinh nghiệm thương mại nào chưa?

Người xin việc: Chưa, tôi vừa mới ra trường thôi.

Quản lý nhân sự: Thế anh đang tìm việc gì?

Người xin việc: Tôi muốn công việc gì đó đại loại như cấp điều hành. Làm Phó Giám đốc chẳng hạn.

Quản lý nhân sự: Nhưng chúng tôi đã có tới mười hai vị Phó Giám đốc rồi.

Người xin việc: Không sao đâu. Tôi không phải là người mê tín dị đoan.

 

778 - SỬA CHUÔNG GỌI CỬA

Một thanh niên chạy ùa vào tiệm thợ điện, mặt đỏ gay tức tối:

- Sáng hôm qua tôi đã nói anh thay người đến sửa chuông cửa nhà tôi rồi mà?- Anh chàng rống lên- Và ông cũng hứa sẽ cho người đến đấy liền?

- Tôi đã làm đúng như thế- Người quản lý ngắt lời- Tôi đảm bảo là có! ?, Bill, - Ông ta quay sang gọi một nhân viên ở phía sau văn phòng- Hôm qua anh có tới Parklodge làm việc đó không?

- Có thưa ông - Bill đáp- Tôi có tới đó và nhấn chuông hơn mười phút nhưng không thấy ai mở cửa nên tôi đoán là mọi người chắc đi vắng hết rồi!

 

779 - CẦN MỘT CẬU BÉ LỚN HƠN

- Nhìn kìa- Người thương gia đang cần thuê một cậu giúp việc kêu lên- Cậu chính là cậu nhỏ đã đến đây tuần trước phải không?

- Vâng ạ- Người xin việc đáp.

- Tôi cũng nghĩ vậy. Nhưng tôi đã nói với cậu là tôi cần một cậu bé lớn hơn mà?

- Đúng vậy, thưa ông. Chính vì thế tôi mới quay lại đây. Bây giờ tôi đã lớn hơn tuần trước.

 

780 - NGÀY CUỐI TUẦN YÊN TĨNH

Sau một ngày nghỉ cuối tuần ở thành phố, người chủ trại quay về nông trại. Người làm công đi xe Ford ra nhà ga đón ông.

- Ở nhà thế nào?

- Dạ, cũng tàm tạm.

- Có chuyện gì không?

- Không có chuyện gì đáng nói. Con chó bị khập khiễng chút đỉnh.

- Thế à? Tại sao vậy?

- Con ngựa gần như phát điên, nó chạy ra khỏi chuồng, lông gần như cháy xém hết và đá con chó.

- Lông cháy xém?

- Vâng ạ. Lúc vựa lúa cháy rụi, và tất cả rơm rạ cùng gia súc cũng bị cháy tiêu, ngoại trừ con ngựa... sau đó tôi phải bắn cho nó chết luôn, vì nó bỏng nặng quá.

- Làm sao mà vựa lúa cháy?

- Tôi chắc là do mấy tàn lửa từ ngôi nhà, Chính chuyện đó làm tôi thức giấc... một cô gái của ông gào la lên trên tầng hai là ngôi nhà bốc cháy.

- Chà chà! Ngôi nhà tiêu luôn! Có cứu được cái gì không?

- Dạ có, lúc tôi thức giấc, toàn bộ nhà bếp đang bốc lửa hừng hực nhưng tôi vẫn còn có thể mở khóa cầu thang chính và đưa mọi người ra. Nhưng tôi nhớ là thùng rượu táo của ông còn để trong nhà kho sau bếp và tôi biết ông không muốn cái gì đụng tới thùng rượu ấy cả. Lúc tôi lấy được nó ra thì đã quá muộn để cứu hai cô gái, hay đứa nhỏ, hay ngay cả vợ ông. Tôi chắc là ông bà cụ của ông cũng bị nướng chín luôn, nhưng tôi cứu được thùng rượu táo.

- Aà, khá đấy. Còn chuyện gì khác nữa không?

 

- Chỉ vậy thôi. Một ngày cuối tuần khá yên tĩnh.

 

01

MỖI NGÀY NGÀN NỤ CƯỜI * 771-775

771 - ĐẶT MUA DAO CẠO

Một thanh niên nọ viết lá thư sau đây gửi cho một Công ty có tên tuổi đặt mua một lưỡi dao cạo:

"Kính gửi quí hãng- đính kèm theo đây là 50 xu đặt mua một lưỡi dao cạo như quí ông đã quảng cáo và bảo đảm- John Jones.

T.B- Tôi quên kèm theo 50 xu nhưng chắc chắn một Công ty tầm cỡ như quí vị vẫn sẽ gửi lưỡi dao cạo ấy cho tôi".

Công ty đó nhận được lá thư và trả lời như sau:

"Kính thưa ông!- Chúng tôi đã nhận được đơn đặt hàng giá trị của quí ông vào ngày hôm kia và xin phúc đáp rằng chúng tôi sẽ gửi lưỡi dao cạo ấy theo lời yêu cầu và hy vọng rằng quí ông sẽ hài lòng.

T.B- Chúng tôi quên gửi kèm theo lưỡi dao cạo nhưng chắc chắn một người với túi tiền như ông sẽ không cần chi tới món hàng đó".

 

772 - SAY SƯA LÀ ĐÁNG XẤU HỔ

Vào một buổi chiều chủ nhật, một ông già người Đức và đứa con trai út đang ngồi trong một quán ăn trong làng. Người cha đã uống bia quá lố và đang răn đe con trai về tác hại của sự vô độ.

- Đừng bao giờ uống quá nhiều nghe con. Một người chín chắn phải biết dừng lại khi đã thấy đủ. Say sưa là thói đáng xấu hổ lắm.

- Vâng ạ, nhưng làm sao con biết được khi nào thì con đã đủ và khi nào thì con say, bố!

Ông già đưa một ngón tay chỉ:

- Con có thấy hai người đang ngồi trong góc kia không. Nếu con mà thấy bốn người ở đó tức là con đã say rồi.

Người con chăm chú nhìn thật lâu. Sau một lúc, anh ta hoang mang lên tiếng:

- Nhưng bố ơi, ở góc đó chỉ có... chỉ có ... một người thôi mà!

 

773 - CON CHIM QUÈ

Một người mua một con chim bạch yến ở cửa hàng bán thú kiểng nọ.

- Ông có chắc là con chim này biết hót không?- Ông ta hỏi một cách hoài nghi.

- Nó là một ca sĩ tuyệt vời đấy.

Khách hàng ra về. Một tuần sau, ông ta xuất hiện trở lại.

- Con chim ông bán cho tôi bị què!

- Thế ông muốn cái gì chứ: ca sĩ hay là vũ công?

 

774 - CHÓ GIỮ NHÀ

Một gia đình từ thành phố rời về ngoại ô và được báo là họ phải mua một con chó dữ để canh chừng gia cư vào ban đêm. Thế là họ mua con chó to nhất đang bán ở trại chó của một tay lái buôn sống gần đó.

Chẳng bao lâu sau đó, nhà trọ bị trộm đột nhập và vơ một mẻ lớn trong khi con chó ngủ say. Chủ nhà bèn gặp tay lái buôn và kể cho hắn nghe chuyện này.

- Chà! Tay lái buôn nói: - Bây giờ ông cần phải mua một con chó con để đánh thức con chó lớn.

 

775 - CÔNG VIỆC MỚI MẺ

Một thanh niên tìm đến địa chỉ đăng trong mục rao vặt "Cơ hội ngàn năm một thủa" thấy mình được diện kiến một nhân vật đầy ưu tư. Người ấy giải thích:

- Tôi đang cần tìm một người làm tất cả những gì tôi quan tâm. Công việc của anh sẽ là gánh vác mọi lo toan của tôi.

- Việc này không dễ ăn, ông trả tôi bao nhiêu?- Người xin việc hỏi.

- Anh được trả 20,000 đô để làm mọi nỗi lo của tôi thành nỗi lo của chính anh. - Nhân vật tiều tụy kia đáp.

- Thế ở đâu ra 20,000 đô ấy?

 

- Aà, đó là nỗi lo thứ nhất của anh đấy!

 

01