Suy Niệm 48

36 CÂU NÓI CHÍ LÝ

Những câu nói rất chí lý của một người lớn tuổi đã từng trải cuộc đời. 

1.  Life isn't fair, but it's still good.

Cuộc đời nhiều bất công nhưng vẫn còn tốt chán. 


2. When in doubt, just take the next small step.

Khi nghi ngại, hãy từ từ mà tiến.


3. 
Life isn't fair, but it's still good.

 

Cuộc đời nhiều bất công nhưng vẫn còn tốt chán. 

 


4. Only friends and family will be present in sickness. Stay in touch.

Đau ốm, chỉ có gia đình và bạn bè bên cạnh. Nhớ gần gũi.


5. Pay off your credit cards every month.

Hãy trả hết nợ thẻ tín dụng mỗi tháng. 


6. You don't need to win every argument. Agree to disagree.

Khi tranh luận, hơn thua không đáng kể. Nên chấp nhận bất đồng. 


7. Crying is good, but it's more healing crying with friends.

Khóc cũng tốt, nhất là khi khóc với bạn bè. 


8. Release your children when they become adults, its their life now.

Buông tay với con cái trưởng thành. Chúng có cuộc sống riêng. 


9. Save for retirement starting with your first pay cheque.

Để dành cho tuổi về hưu ngay với số tiền lương đầu tiên.


10. When it comes to chocolate, resistance is futile.

Để ý sự cám dỗ.


11. Make peace with your past so it won't screw up the present.

Hãy làm lành với quá khứ để hiện tại được yên ổn.


12. It's OK to let your children see you cry.

Con cháu thấy mình khóc đâu có sao.


13. Don't compare your life to others. They have different journeys.

Đừng đem đời mình so với ai đó; đời mỗi người mỗi khác.


14. Never be in a secret relationship.

Đừng bao giờ dính vào một mối quan hệ bí mật.


15. Everything can change in the blink of an eye.

Mọi chuyện ở đời có thể thay đổi trong chớp mắt.

 

16. Take a deep breath. It calms the mind.

Hít thở sâu giúp tinh thần ổn định.


17. Get rid of anything that is neither useful, beautiful, nor joyful.

Hãy gạt bỏ những gì vô ích, xấu xa, buồn bã.


18. What doesn't kill you really makes you stronger.

Điều gì không giết ta được sẽ giúp ta mạnh hơn.


19. It's never too late to have a happy childhood.

Sống lại như trẻ con lần nữa cũng không phải là trễ quá.


20. For whatever you love in life, don't take no for an answer.

Những gì yêu quí trên đời, ta đều phải ráng đạt cho được.


21. Today is special. Enjoy it.

Ngày hôm nay là ngày đặc biệt. Phải tận hưởng nó.


22. Your belief of your being right doesn't count. Keep an open mind.

Cứ tin mình luôn luôn đúng là bậy. Phải có đầu óc cởi mở.


23. No one is in charge of your happiness but you.

Hạnh phúc của mỗi người là mối lo riêng của người đó.


24. Forgive everyone everything.

Hãy tha thứ tất cả cho mọi người.


25. What other people think of you is none of your business.

Đừng bận tâm về nhận xét của ai đó đối với mình.


26. Time heals almost everything. Give time time.

Thời gian hàn gắn gần như mọi sự. Xin cho thời gian có thì giờ.


27. However good or bad a situation is, it will change.

Tình thế dù tốt hay xấu, rồi cũng thay đổi.


28. Don't take yourself so seriously. No one else does.

Đừng quá nghiêm khắc với bản thân. Ai cũng vậy thôi.

 

29. Believe in miracles.

Hãy tin vào phép lạ.


30. Your children get only one childhood.

Con cái chúng ta chỉ có một thời thơ ấu.


31. Envy is a waste of time. 

Đừng ganh tị. Mất thì giờ vô ích.


32. It's OK to yield.

Làm được bao nhiêu cũng tốt.


33. Life is a gift.

Cuộc sống là một món quà.


34. Friends are the family that we choose.

Bạn bè là gia đình chính chúng ta đã chọn.

 

35.The wrong thing done for the right reason is still the wrong thing.

Điều sai trái dù làm với lý do tốt lành nào cũng vẫn là điều sai trái.

 

36.  What is right is not always popular. What is popular is not always right.

Điều gì đúng chưa hẳn là được nhiều người ưa chuộng.

Điều gì được nhiều người yêu chuộng chưa hẳn là điều đúng.

Suy Niệm 47

THE LAST WISHES OF ALEXANDER THE  GREAT 

 

Những ý nguyện cuối cùng của ngài Alexander Đại Đế khi sắp chết. Ngài Alexander Đại Đế cho triệu tập các quan trong triều đình đến để truyền đạt 3 ý nguyện cuối cùng của mình. Ngài phán rằng:


1 - Quan tài của ngài phải được khiêng đi bởi chính các vị ngự y (bác sĩ) giỏi nhất của thời đó.

2 - Tất cả các báu vật của ngài (vàng, bạc, châu báu, ...) phải được rải dọc theo con đường dẫn đến ngôi mộ của ngài, và ... 

3 - Đôi bàn tay của ngài phải được để lắc lư, đong đưa trên không, thò ra khỏi quan tài để cho mọi người đều thấy.

 
Một vị cận thần của ngài, rất đổi ngạc nhiên về những điều yêu cầu kỳ lạ này, và đã hỏi ngài Alexander lý do tại sao ngài lại muốn như thế.

 

Ngài Alexander đã giải thích như sau:

1 - Ta muốn chính các vị ngự y (bác sĩ) giỏi nhất phải khiêng quan tài của ta để cho mọi người thấy rằng một khi phải đối mặt với cái chết, thì chính họ (là những người tài giỏi nhất) cũng không có tài nào để cứu chữa.

 2 - Ta muốn châu báu của ta được vung vãi trên mặt đất để cho mọi người thấy rằng của cải, tài sản mà ta gom góp được ở trên thế gian này, sẽ mãi mãi ở lại trên thế gian này (một khi ta nhắm mắt xuôi tay từ giã cõi đời).

3 - Ta muốn bàn tay của ta đong đưa trên không, để cho mọi người thấy rằng chúng ta đến với thế giới này với hai bàn tay trắng và khi rời khỏi thế giới này chúng ta cũng chỉ có hai bàn tay trắng.

 

Đến cuối cuộc đời, chúng ta sẽ nghiệm ra rằng, kho tàng quý giá nhất trên cuộc đời này là: Tình Yêu Thương

Suy niệm 46

CÂU CHUYỆN VỀ TOÀ NHÀ 80 TẦNG 

Có hai anh em nhà nọ quyết định thuê một căn hộ ở tầng thứ 80 của tòa nhà. Vừa để cho thoáng mát vừa có thể ngắm nhìn được toàn bộ thành phố.

Rồi đến một ngày khi hai anh em đi làm về thì thang máy của tòa nhà bị hỏng. Suy nghĩ một lúc cả hai anh em quyết định đi bộ lên phòng của mình. Đi đến tầng thứ 20 thì cả 2 anh em thấy mệt lử cả người nên quyết định bỏ ba lô và các vật dụng ở lại và đi tiếp lên phòng. 

Đến tầng thứ 40 thì cả hai đã mệt vô cùng rồi. Và họ bắt đầu càu nhàu, đổ lỗi cho nhau. Người em nói: "Chính anh đã thuê căn hộ này nên mới gặp chuyện như hôm nay, biết thế tôi đã không thuê cùng anh căn hộ này, để cho anh ở một mình”. Người anh đáp lại: “Chính em cũng đã đồng ý và khuyên anh nên thuê căn hộ này chứ gì nữa, em định đổ lỗi cho tôi sao?”. 

Và họ cứ cằn nhằn và đổ lỗi cho nhau như thế mãi cho đến tầng thứ 60 thì cả hai dường như không thể đi nổi nữa rồi. Và họ thống nhất là không cãi nhau nữa để giành sức mà đi lên hết. Đi mãi thì cuối cùng họ cũng đến được phòng của mình. Họ rất vui mừng trong tiếng thở hổn hển. Nhưng đến lúc lấy chìa khóa ra mở cửa phòng thì họ mới nhận ra là họ đã để quên ở trong ba lô ở dưới tầng 20.

 

        Không biết cả hai anh em này sẽ giải quyết như thế nào tiếp đây nhưng từ câu chuyện này ta có thể liên tưởng một điều thú vị rằng: hãy xem tòa nhà 80 tầng đó như là cuộc đời 80 tuổi của một con người:

  • -  Khi 20 tuổi con người đó với rất nhiều hoài bão và ước mơ. Và họ lần lượt đưa ra những quyết định quan trọng cho cuộc đời mình. 
  • -  Đến lúc 40 tuổi khi những nỗ lực và quyết tâm của mình không được như ý muốn thì họ bắt đầu thấy nuối tiếc, ân hận và càu nhàu về những quyết định trước kia của mình.
  • -  Đến năm 60 tuổi khi họ thấy họ không thể làm gì nổi được rồi vì vậy họ không cằn nhằn nữa mà chấp nhận chịu đựng mà sống tiếp quãng đời còn lại. 
  • -  Đến năm 80 tuổi khi sắp phải xa lìa tất cả, họ nhìn lại cuộc đời mình thì mới thấy thực ra mình đã quyết định sai lầm từ năm 20 tuổi, mình đã để quên chìa khóa thành công của cuộc đời mình ở đó. Nhưng đã quá muộn màng lắm rồi.


Vậy nên mọi người chúng ta, hãy biết nắm giữ lấy chiếc chìa khóa của cuộc đời mình ngay từ bây giờ !!!

Suy niệm 45

HÃY ĐẶT CỐC NƯỚC XUỐNG

Một giáo sư bắt đầu giờ giảng của mình với một cốc nước. Ông giơ nó lên và hỏi các sinh viên, “Các bạn nghĩ cốc nước này nặng bao nhiêu?”

‘50 gam!’…‘100 gam!’… ‘125 gam!’… các sinh viên trả lời.

‘Tôi không thể biết chính xác nếu không cân,’ giáo sư nói, ‘nhưng câu hỏi của tôi là: Điều gì sẽ xảy ra khi tôi cứ giơ cái cốc thế này trong vài phút?’

‘Chẳng có gì cả’ các sinh viên nói.

‘OK, vậy điều gì xảy ra nếu tôi giơ trong một giờ?’ giáo sư hỏi.

‘Tay thầy sẽ bắt đầu đau ạ’, một sinh viên trả lời.

‘Đúng vậy, và nếu trong một ngày thì sao?’

‘Tay thầy có thể tê cứng, và thầy có thể bị đau cơ, tê liệt, chắc chắn phải đến bệnh viện,’ một sinh viên khác cả gan nói. Và tất cả lớp cười ồ.

‘Rất tốt. Nhưng trong tất cả các trường hợp đó, cân nặng của cái cốc có thay đổi không?’, giáo sư lại hỏi.

‘Không ạ,’ các sinh viên trả lời.

‘Vậy, cái gì khiến cho tay bị đau, cơ bị tê liệt? Và thay vì việc cứ cầm mãi, tôi nên làm gì?’

Các sinh viên lúng túng. Rồi một người trả lời, ‘Đặt cốc xuống!’

’Chính xác!’ giáo sư nói, ‘Các vấn đề trong cuộc sống cũng giống như thế này. Khi bạn giữ nó trong đầu vài phút thì không sao. Nghĩ nhiều hơn, chúng làm bạn đau. Và nếu cố giữ thêm nữa, chúng bắt đầu làm bạn tê liệt. Và bạn sẽ không thể làm gì được nữa.’

============

Lời bình: Nghĩ đến những vấn đề trong cuộc sống là điều quan trọng, nhưng điều quan trọng hơn là hãy nhớ ‘đặt chúng xuống’ vào cuối mỗi ngày khi bạn đi ngủ. Nhờ vậy, bạn tránh được stress để khởi đầu một ngày mới thật tỉnh táo, khoẻ mạnh. Và đó là thứ giúp bạn có thể giải quyết mọi vấn đề.

Suy Niệm 44

CHỈ CÓ THỂ ĐI CÙNG BẠN MỘT ĐOẠN ĐƯỜNG

 

Sau cơn mưa vào ngày xuân hôm ấy, người bạn tốt của tôi ngỏ lời từ giã.

Tôi kiên trì đòi đưa bạn ấy ra đến trạm xe.

Bạn ấy ngăn cản tôi: ("Tống quân thiên lý, chung hữu nhất biệt) Đưa người ngàn dặm, cuối cùng rồi cũng cách biệt, dù thế nào đi nữa thì bạn cũng chỉ có thể đưa tôi đi chỉ một đoạn đường.  Thôi thì chỉ đưa tôi đến cửa thì ngừng bước nhé." Tôi đành tôn trọng theo ý kiến của bạn ấy.

 

Mỗi con người đều chỉ đan xen vào một đoạn trong cuộc sống của người khác. Điều chắc chắn vĩnh viễn là chỉ có thể đưa người đi cùng một đoạn đường.

 

Bạn thương yêu cha mẹ mình, hy vọng họ sống lâu trăm tuổi.  Nhưng trong lúc bạn đang rất hiếu thuận với cha mẹ mình, thì họ cũng sẽ rời xa trước mặt bạn.  Bạn cũng chỉ có thể đi cùng cha mẹ mình chỉ một đoạn đường mà thôi.

 

Bạn yêu thương con cái của mình ư, từng giờ khắc bạn mong rằng mình có thể vì chúng mà ngăn gió chắn mưa; vậy mà bạn đang lớn tuổi từng ngày, rồi cũng có một ngày, trước mặt các con bạn cũng phải bỏ chúng mà đi.  Bạn chỉ có thể cùng đi với con cái chỉ một đoạn đường. 

 

Bạn có người vợ tâm đầu ý hợp, nhưng hai mươi mấy năm trước cô ấy thuộc về cha mẹ; vài mươi năm sau cô ấy cũng bị con cái, vận mệnh, mà chia cách.  Bạn cũng chỉ có thể đi cùng với nàng chỉ một đoạn đường. 

 

Bạn xem trọng trong tình nghĩa bạn bè, nhưng mà nếu không phải là bạn bè lìa xa bạn, thì cũng chính là bạn sẽ lìa xa bạn bè.  Bạn chỉ có thể cùng đi với bằng hữu một đoạn đường. 

 

Cũng vì chỉ có thể cùng đi với nhau một đoạn đường,

Nên bạn càng thêm quí trọng tiếc thương.

 

Lúc mà người ta cơ nhỡ đói rách,

sự quan tâm của bạn nên trở thành một quả táo

 

Lúc mà người ta giá rét,

thì sự giúp đỡ của bạn nên biến thành một cái áo bông.

 

Lúc mà người ta vui vẻ hạnh phúc,

thì sự tươi cười của bạn đáng lẽ nên sáng lạn nhất;

 

Lúc mà người ta gặp chuyện thương tâm,

thì sự vỗ về an ủi của bạn đáng lẽ nên

thật là chân thành thiết tha mới phải...

 

Cuộc đời vốn dĩ lập đi lập lại những ấn chứng:

Ban đêm thì có thể vì việc thêm vào cái lồng lửa mà có được ánh sáng.

Việc đẩy lùi tuyết lạnh không vì sự tham dự của gió lạnh mà hóa thành ấm áp.

Bởi vì chỉ có thể cùng người ta đi chỉ một đoạn đường,

 

Bạn đáng lẽ cũng nên học cách từ bỏ.

Cha mẹ chỉ có thể vỗ về nuôi nấng bạn trưởng thành,

không nên kỳ vọng cha mẹ là cái quải trượng (cây gậy) vĩnh viễn của bạn, để có thể chống đỡ toàn bộ cuộc đời của bạn.

Con cái cũng chỉ là cùng liên quan huyết nhục với bạn, chứ không phải là vật phẩm phụ thuộc của bạn,

Bạn cần phải biết tôn trọng sự lựa chọn cuộc đời của chúng.

Vợ con vì bạn mà cung phụng dâng hiến hết tình ái,

nhưng sinh mệnh của nàng

không phải là vật phẩm thế chấp của ái tình,

nên dành cho nàng những khoảng không gian riêng tư cần thiết.

Bằng hữu có thể cho bạn sự ấm áp, nhưng loại ấm nồng này là loại tình cảm mở, bạn không thể cưỡng hành độc chiếm tình hữu nghị của người khác...

 

Bạn chỉ là người khách qua đường trong cuộc đời của người khác, chỉ có thể cùng người đi cũng chỉ một đoạn đường đời,

Điều đó chính là tính hữu hạn mà bạn cho người khác.  Vậy thì làm sao có thể mong cầu người khác cho đi sự vô hạn được?

 

Du Vũ Minh (soạn văn)