MỖI NGÀY NGÀN NỤ CƯỜI * 966-970

966 - TẬP CHẠY

Một nhà vô địch quyền Anh đang dạy đứa con trai 10 tuổi đấm bốc.

- Điều này sẽ có ích nếu như nó gặp phải một vụ ẩu đả.

- Nhưng nếu đối thủ mạnh hơn nó thì sao?

- Ôồ! tôi đã nghĩ đến điều đó, và sáng nào tôi cũng bắt nó phải tập chạy.

 

967 - TÔI CHẢ CÓ NGUYỆN VỌNG GÌ

Trong một toa tàu hỏa, có ba người. Một người đàn ông đang đọc báo. Còn hai phụ nữ thì ngồi không, bỗng một bà đứng lên và nói:

- Nóng quá! Nếu không mở cửa sổ thì tôi đến ngạt thở mất.

- Không được đâu - Bà thứ hai lên tiếng - Tôi sẽ chết vì gió lạnh thôi. Hãy đóng cửa lại.

Cuộc tranh cãi ngày càng gay gắt. Người soát vé chạy đến:

- Tôi không thể cùng một lúc vừa đóng cửa lại vừa mở cửa được.

Và ông ta hỏi người đàn ông:

- Và ông này, ông có nguyện vọng gì không?

Người đàn ông đáp:

- Tôi chả có nguyện vọng gì. Xin ông cứ lần lượt thực hiện nguyện vọng của hai bà này. Đầu tiên đóng cửa lại và một bà sẽ chết. Sau đó mở cửa ra, bà thứ hai cũng chết nốt. Như vậy là tôi yên thân.

 

968 - KHI ĐẾN THĂM EM

Cô gái thỏ thẻ với bạn trai:

- Anh đến thăm em lúc nào cũng được. Tìm nhà em dễ thôi, rẽ bên trái, tới con đường sau nhà thờ, rẽ phải một đoạn gặp tiệm bánh ngọt. Đó là nhà em. Anh dùng chân đẩy cửa vào nhà nhé!

- Sao lại phải dùng chân?

- Vì tay anh chắc đang bận ôm quà tặng em!

 

969 - HAI CÁI XÔ NHỰA

Ngày chủ nhật, trong nhà thờ, cha xứ đi bên bục giảng đạo và nói:

- Hởi các con chiên của Chúa, cha đã nói với các con nóc nhà thờ bị dột. Và hôm nay cha rất vui sướng báo cho các con biết là: Nhờ vào lòng hào phóng của các con, với số tiền quyên góp được, ta đã mua được hai chiếc xô nhựa để hứng nước khi trời mưa!

 

970 - CHUI RA THÔI MÌNH ƠI…

Một chàng Gabrôvô về chơi Thủ Đô Xôphia, anh ta bước lên tàu điện với một bao tải to, và đặt phịch xuống sàn tàu điện. Người bán vé đến:

- Anh mua vé đi, vé người ba hào vé hành lý sáu hào.

Nghe vậy chàng Gabrôvô thúc mạnh vào cái bao tải:

 

- Chui ra thôi mình ơi! Không ngờ giá vé hành lý đắt gấp đôi vé người!

 

 

01

MỖI NGÀY NGÀN NỤ CƯỜI * 961-965

961 - SAO LẤU VẬY

Một người Aả Rập giàu có đem lòng yêu cô con gái của một du khách. Ông nói với bố cô gái:

- Ông bằng lòng gả con gái ông cho tôi, tôi sẽ biếu ông số kim cương nặng bằng cô ấy.

- Anh chờ tôi một tuần nhé!

- Sao lâu vậy?

- Để con gái tôi nặng thêm chút nữa!

 

962 - CÁI ÁO BẰNG DA

Bị một viên đạn bắn chết, một con chồn bạc bay thẳng lên thiên đàng. Thánh Phêrô tiếp đón nó niềm nở và hỏi:

- Cái gì sẽ làm cho con sung sướng?

- Ôồ! - Con vật bé nhỏ trả lời - Con muốn có một cái áo làm bằng da phụ nữ!

 

963 - ĐỒ THẦY ĐẤY

Giờ kiểm tra, thầy giáo dạy sinh vật đem đến một hộp trong đựng đủ các loại chim. Thầy lôi ra một con chim và giấu đằng sau, chỉ để cho học sinh nhìn thấy cái đuôi, thầy hỏi một học sinh:

- Đây là chim gì?

- Dạ thưa, chim sáo ạ.

- Không đúng, đó là con gõ kiến. Cho em đoán lại lần nữa... Thầy giáo lại bắt đầu giấu chim.

- Con này tên gì?

- Dạ - Học sinh lúng túng - Em nghĩ đó là con chim chào mào ạ.

- Không phải, chim họa mi. Em không học gì cả. Tôi phải cho em không điểm. Tên em là gì?

- Em đố thầy đấy.

 

964 - BÀI HỌC LÁI Ô TÔ

Một cô gái quá lứa vừa được học bài lái ô tô đầu tiên.

- Chắc là thầy giáo đã giữ thái độ đúng mực? - Một người bạn hỏi.

- Ưừ, ừ! - Cô trả lời - Đó là một thanh niên còn trẻ lại rất sùng đạo, vì trong suốt những đoạn đường tớ lái xe anh ta luôn mồm kêu: Lạy chúa! Ôi! Lạy chúa!...

 

965 - NGƯỜI GIÚP VIỆC

Một đôi thanh niên nam nữ đi chơi trên phố. Bất chợt họ gặp một người đạo mạo, chững chạc. Chàng trai ngã mũ chào:

- Ai đấy anh?

- "Người giúp việc" của anh đấy!

- Thế ông ta làm gì ở cơ quan anh?

 

- Aà... Ông ta ngồi viết công văn cho anh... mang ra bỏ bưu điện.

 

01

MỖI NGÀY NGÀN NỤ CƯỜI * 956-960

956 - BÍ QUYẾT SỐNG HẠNH PHÚC

- Vì sao anh chị không bao giờ to tiếng, sống rất hạnh phúc?

- Vì khi việc gì mà cả hai người nhất trí thì tôi quyết định. Còn khi giữa hai người không nhất trí thi tôi để nhà tôi quyết định!

 

957 - KHỎI BỆNH

- Thưa bác sĩ, vợ tôi bỗng dưng bị mất tiếng!

- Anh hãy thử đi đâu về khuya chừng hai, ba giờ sáng xem, chắc vợ anh sẽ khỏi bệnh mất tiếng ngay!

 

958 - BỐ CHO CON

Ở Scotlen, người con hỏi bố:

- Nếu bố có sáu lâu đài bố cho con một cái chứ?

- Nhất định rồi, nếu như bố có sáu lâu đài.

- Nếu bố có sáu ôtô, bố cho con một chứ?

- Dĩ nhiên, nếu bố có sáu ôtô.

- Bố thật là tốt. Thế nếu bố có sáu áo sơ mi, bố cho con một nhé.

- Ôồ ... Không được đâu!

 

959 - LA SAO ĐƯỢC

- Ông cảnh sát ơi, cách đây mấy phút có một tên cướp đã giật mất cái đồng hồ của tôi tại ngã tư này.

- Sao ông không la lớn lên, lúc đó tôi đang đi tuần gần đấy.

- Làm sao la được, ông không thấy là tôi còn sáu chiếc răng vàng trong miệng đây sao!

 

960 - CHUYỆN CỦA NGƯỜI GÁC THANG MÁY

Một hôm ông chủ một cửa hàng lớn đề nghị các nhân viên viết báo cáo về công việc của họ trong một ngày làm việc. Anh chàng gác thang máy viết rất đơn giản: "Đi lên 50%; Đi xuống 50%.

 

 

 

 

01

MỖI NGÀY NGÀN NỤ CƯỜI * 951-955

951 - BÀ ĐỪNG LO

Khi còn nhỏ, thủ tướng Winston Churchill có một bộ ria rất đẹp. Một hôm, trong một cuộc họp khá đông, một bà đứng lên công kích với một vẻ giận dữ:

- Tôi không ưa ý kiến lẫn bộ râu của ông.

Winston Churchill ngọt ngào đáp ngay:

- Bà đừng lo. Bà không có dịp nào tiếp xúc với hai cái đó đâu.

 

952 - ĐƯỢC MẤT

Người vợ: Từ ngày lấy anh tôi được cái gì nào?

Người chồng: Sao lại không được! Cô được làm vợ tôi, được làm con dâu bố mẹ tôi, được làm mẹ các con tôi ...!

Ông cụ hàng xóm: Đúng, chỉ có chúng tôi là mất thôi!

Người vợ, người chồng (đồng thanh): Cụ mất cái gì?

Ông cụ hàng xóm: Mất ngủ!

 

953 - ĐỂ CẢM ƠN

Một kẻ hành khất kể với người cùng cảnh:

- Này cậu, hôm trước tớ nhặt được một cái ví ở bãi để xe, có 5000F nhé.

- Thế cậu làm thế nào?

- Danh thiếp của "ông chủ" vẫn còn trong ví. Không chần chừ, tớ gửi ngay cho hắn một phiếu chuyển tiền 500F để cảm ơn!

 

954 - HAI GÃ BẦN TIỆN GẶP NHAU

Hai gã bần tiện gặp nhau giữa đường.

Một gã rút ra cái quạt giấy dương dương tự đắc nói:

- Quạt tôi chỉ xòe ra một nửa, bởi vậy dùng đã mười năm chưa hư.

Gã kia thản nhiên đáp:

- Hừ cái quạt dùng có mười năm có mà mạt! Nếu như bác chỉ xòe ra trước mặt, tay giữ nguyên không quạt, chỉ lấy đầu lắc lư, có phải dùng được một đời không hỏng.

Gã nói trước chưa chịu thua:

- Được, dùng quạt xin chịu bác cao tay hơn, nhưng đi giày, thử xem có đọ được với tôi không nhé. Đi đường tôi chuyên môn tuột ra cắp nách, gặp người đi tới mới xỏ vào, người kia đi khuất lại tụt ra ngay...

Gã kia vội cướp lời:

- Con cái nhà tôi mà đi giày như bác thì tôi đập cho một trận. Đi như thế, một đời phải mấy đôi cho xuể? Tôi ấy à! Đi đường cặp giày vào nách. Gặp người đi tới mới xỏ giày vào nhưng đứng im không động đậy, người kia đi rồi, lập tức tụt ra đi đất.

 

955- SẼ NGỦ NGAY

Một người đàn ông lớn tuổi giải thích cho bác sĩ của mình lý do ông đến khám bệnh.

- Tôi vừa mới cưới một cô vợ trẻ xinh đẹp hai mươi tuổi, thế mà mỗi tối, tôi cứ vừa đặt lưng xuống là ngủ ngay.

Bác sĩ thảo một đơn thuốc và đưa cho bệnh nhân, ông này sáng mắt lên:

- Bác sĩ có chắc chắn với cái này... tôi...

 

- Không, về vấn đề của ông tôi không thể làm được gì cả. Nhưng với liều thuốc này, tôi đảm bảo vợ ông cũng sẽ ngủ ngay lập tức.

 

01

MỖI NGÀY NGÀN NỤ CƯỜI * 946-950

946 - LẠ THẬT!

Một người đàn ông than phiền với bạn:

- Đàn bà lạ thật! Như vợ tôi, ngày nào cô ta cũng bôi son trát phấn lên đầy mặt thì không sao. Còn tôi chỉ mỗi một lần đi chơi về trên mặt có dính tí son, cô ta đã la mắng om sòm.

 

947 - GIÁ TRỊ CỦA MỘT LỜI TỪ CHỐI

Hội phụ nữ Luân Đôn yêu cầu Bơcna Sô tặng hội một cuốn sách của ông nhà đề "Người chỉ đường cho trí thức đến với xã hội chủ nghĩa".

Nhà văn đã từ chối và viết thư trả lời:

"Mong quý hội thông cảm vì cuốn sách tặng, người ta thường ít đọc .."

Hội phụ nữ bèn đem bán bức thư đó với giá 30 đồng, đủ mua ba cuốn sách của Bơcna Sô.

Người mua bức thư đó đem bán lại cho một người chuyên sưu tầm các bút tích của nhà văn và nhận được số tiền đủ để mua toàn bộ các tác phẩm của nhà văn.

 

948 - CON NÀO

Bà vợ cầm lá thư chìa ra trước mặt chồng, nói giọng nghẹn lại vì tức giận:

- Hôm nay tôi đã tìm thấy lá thư tình trong túi áo của ông. Trời ơi, ông đã đi cặp bồ với con nào rồi, phải không? Ông hãy nói mau, con nào đã viết lá thư tình này cho ông để tôi xé xác nó ra!

- Ôồ! Thế ra bà không nhận ra đó chính là lá thư tình bà viết cho tôi hồi chúng mình mới yêu nhau ư?

 

949 - CHIẾC VALI

Accađi Gaiđa là nhà văn vet cho thiếu nhi nổi tiếng của Liên Xô (cũ). Ông hay lui tới những vườn trẻ ở ngoại ô Matxcơva chơi với các em. Một lần, tiễn Gaiđa ra ga, các em đua nhau xách hộ ông chiếc vali. Đến nơi, một em hỏi nhà văn:

- Thưa bác, tại sao bác là người nổi tiếng mà chiếc vali của bác lại nhẹ và rỗng như thế này?

Gaiđa suy nghĩ rồi trả lời:

- Ôồ! Không sao, bác chỉ sợ chiếc vali của bác nổi tiếng còn bác thì lại nhẹ và rỗng!

 

950 - CÂU TRẢ LỜI

- Bố ơi! Tại sao cá lại câm nhỉ?

 

- Thế mà cũng hỏi. Nếu bố dìm con xuống nước, con có nói được không?

 

 

01