MỖI NGÀY NGÀN NỤ CƯỜI * 941-945

941 - KHÓ QUÊN

- Thôi, đừng buồn nữa, chỉ một thời gian là cậu sẽ quên được cô ả. Thời gian sẽ chữa lành vết thương đau

- Làm sao mà quên được vì tôi mua tặng cô ta bộ thời trang trả dần trong ba năm.

 

942 - XIN ĐƯỢC NHẸ HƠN

Sau khi chia tay với người chồng đang bị ngồi tù, người vợ đến gặp người quản tù đề nghị ông ta giảm nhẹ công việc cho chồng.

- Bà yên tâm, các tù nhân của chúng tôi làm công việc rất nhẹ nhàng, chỉ có dán hộp thôi.

- Thế sao chồng tôi lại bảo đêm nào cũng đào đường hầm từ phòng giam ra ngoài?

 

943 - BÀI HỌC LỄ ĐỘ

Một người đàn ông và một người đàn bà không hiểu sau cùng vào một toa điện ngầm, ở đấy chỉ có vỏn vẹn một chỗ ngồi. Người đàn ông vượt lên trước và chiếm được chỗ trống duy nhất.

Mỉm cười duyên dáng, người phụ nữ nâng cao tay người đàn ông lên và nói:

- Đây là kẻ chiến thắng.

 

944 - CÙNG MỘT LÝ DO

- Tại sao anh lấy cô ấy?

- Vì cô ấy xinh đẹp và ăn mặc rất mốt.

- Thế tại sao lại ly dị, uổng vậy?

- Uổng gì? Cũng vì vậy mà tôi phải chia tay cô ấy đấy.

 

945 - CHIỀU VỢ

Cửa hàng thời trang bị mất một chiếc váy xanh. Ông chủ không báo công an mà rình để bắt kẻ gian. Ngay đêm hôm sau, ông đã tóm được tên trộm khi hắn đang lấy chiếc váy màu hồng. Điều làm ông ngạc nhiên là trước khi lấy chiếc váy hồng, tên trộm đem trả chiếc váy xanh vào chỗ cũ. Ông chủ hỏi hắn:

- Tại sao mày làm thế?

Tên trộm thản nhiên trả lời:

 

- Vì vợ tôi đấy. Hôm qua cô ấy nói thích chiếc váy xanh. Nhưng hôm nay lại bảo váy hồng hợp với cô ấy hơn. Vì vậy tôi đã phải quay lại đây để đổi.

 

 

01

MỖI NGÀY NGÀN NỤ CƯỜI * 936-940

936 - TRUYỆN NGẮN HAY

Một nhà văn kiêm nhà báo người Séc tên là Cđurát Rasa đang làm việc ở một tờ báo thì nhận được bản thảo của một tác giả không quen biết. Cuối bản thảo, tác giả viết:

"Tôi cam đoan là truyện ngắn này chưa đăng ở đâu cả".

Cđurát Rasa đọc bản thảo xong rồi ghi tiếp vào sau dòng trên:

"Tôi cũng cam đoan rằng, nó sẽ không bao giờ được đăng ở đâu cả".

 

937 - KHÔNG NGỦ ĐƯỢC

Có một người thợ may đến vật nài nhà văn Sáclơ Bôđơle người Pháp (1821-1867) trả tiền công may trang phục. Bôđơle cười và trả lời rằng, ông không có gì để trả nợ cả. Người thợ may tức giận nói:

- Iít nhất ngài cũng phải cho biết cụ thể khi nào ngài có thể trả nợ được để tôi có thể ngủ ngon giấc?

Nhà thơ buồn rầu nhìn chủ nợ rồi nói:

- Nếu tôi nói ra thì ông sẽ chẳng bao giờ ngủ được mất.

 

938 - TRÒ CHUYỆN

Ông nói với cháu:

- Này cháu, ông nghe nói cô giáo đã phải mời bố cháu đến lớp để phàn nàn về hành vi của cháu, đúng không?

- Đúng ạ, nhưng sau đó cô giáo lại mời mẹ cháu đến để phàn nàn về hành vi của bố cháu

 

939 - GIỮ MỒM GIỮ MIỆNG

Hai người bạn trò chuyện với nhau:

- Cậu có biết giữ mồm giữ miệng không?

- Yên trí, có gì thì cứ nói đi, tớ sẽ coi như không nghe thấy.

- Cậu cho tớ vay 50 đô là.

- Được rồi. Tớ không nghe thấy gì cả.

 

940 - CHỦ ĐÀN BÒ

Ông chồng nọ đột nhiên nghỉ việc ở nhà. Người vợ đang nấu nướng dưới bếp. Chuông điện thoại reo. Ông chồng cầm máy và nghe đầu dây bên kia vang lên giọng đàn ông:

- Alô! Em đấy ư, con bê non của anh!

Ông chồng tức giận trả lời:

 

- Không, đây là ông chủ đàn bò!

 

 

01

MỖI NGÀY NGÀN NỤ CƯỜI * 931-935

931 - NHÌN BÀI NHAU

Hai cô bé học trò nói chuyện sau buổi học:

- Tớ không làm được bài, để giấy trắng hoàn toàn.

Cô bạn kêu lên:

- Cậu giết tớ rồi!

- Sao vậy?

- Tớ cũng thế. Nhất định thầy giáo sẽ nghĩ chúng mình nhìn bài nhau.

 

932 - ĐAU Ở ĐÂU?

Một giáo sư địa lý đến khám bệnh. Bác sĩ là nữ hỏi:

- Ông bị đau ở đâu?

Giáo sư trả lời:

- Phía đông nam của thận.

 

933 - VẪN CÓ THỂ CẠO RÂU

Một người đàn ông đi khám bệnh. Bác sĩ khám xong và dặn:

- Từ nay anh phải cai thuốc lá, cai cả rượu và phải cai cả cái khoản đàn bà nữa.

Bệnh nhân hoảng hốt:

- Thưa bác sĩ, vậy tôi còn gì là đàn ông nữa?

Bác sĩ bình thản trả lời:

- Tất nhiên, anh vẫn có thể tiếp tục cạo râu.

 

934 - KÍNH PHÓNG ĐẠI

Một người khách đến quán ăn và gọi món bít-tết. Khi anh bồi mang ra, khách lại yêu cầu:

- Cho tôi mượn cái kính phóng đại.

- Để làm gì? - Anh bồi không hiểu.

- Để lỡ tôi không ăn được nó, tôi còn có thể nhìn thấy thịt.

 

935 - TẮM NỬA NGƯỜI

Một người đàn ông đến hiệu tắm công cộng và hỏi:

- Thưa chị bán vé, bao nhiêu tiền phải trả cho một lần tắm đấy?

- 50 rúp

- Thôi được, tôi đưa chị 25 rúp.

- Sao vậy? Ông định tắm kiểu gì?

 

- Tôi chỉ tắm từ thắt lưng trở lên.

 

 

01

MỖI NGÀY NGÀN NỤ CƯỜI * 926-930

926 - NỖI LO CỦA ÔNG CHỒNG

Vợ chồng Denga có một cửa hàng bán thực phẩm. Một hôm, chồng đi chơi về, hỏi:

- Này em, khúc giò thiu đâu rồi?

- Nhà đối diện mua rồi.

- Thế cân xúc xích bị chuột gặm?

- Nhà ấy cũng mua rồi.

- Còn hộp bơ cũ từ năm ngoái đã quá hạn?

- Nhà ấy cũng vét nốt rồi.

Chồng lấy hai tay ôm đầu:

- Chết cha rồi! Anh vừa được nhà ấy mời ăn cơm!

 

927 - TỔ TIÊN LOÀN NGƯỜI

Cô giáo giảng dạy cho học sinh về tổ tiên loài người là Ađam và Eva, nhưng cậu bé Pitơ bỗng đứng dậy:

- Thưa cô, không phải ạ, bố em bảo tổ tiên loài người là loài khỉ.

Cô giáo trả lời:

- Cũng có thể Pitơ ạ, nhưng lúc này chúng ta không nói gì về gia đình em.

 

928 - NHÀ MỚI

Bà hỏi cháu:

- Thế nào, ở nhà mới cháu có thích không?

Cháu trả lời hồn nhiên:

- Thích lắm bà ạ. Cháu có phòng riêng, em cháu cũng có phòng riêng. Chỉ có mỗi bố mẹ là khổ thôi ạ.

- Sao vậy? - Bà hỏi

- Bởi vì bố mẹ cháu vẫn phải nằm chung với nhau.

 

929 - ĐÁNH ĐỔ CÁI THANG

Con chạy ra mách mẹ:

- Mẹ ơi, con mới đánh đổ cái thang trong nhà.

Mẹ hoảng hốt kêu lên:

- Chết chửa, bố mày biết thì sao?

- Không sao, bố biết rồi. Bố đang bị mắc trên quạt trần không xuống được.

 

930 - AI ĐẤY?

Bố kiểm tra sổ liên lạc của con và thấy tấm ảnh của mình kẹp trong đó. Bố liền hỏi:

- Cái gì thế này?

- Aảnh bố chứ còn ai nữa! - Con trả lời

- Sao nó lại ở đây?

- Vì cô giáo bảo cô ấy muốn biết "thằng ngu nào" đã làm bài hộ con.

 

 

 

01

MỖI NGÀY NGÀN NỤ CƯỜI * 921-925

 

921 - CHỈ YÊU MỘT NGƯỜI

Một người nọ rất thích nhạc cổ điển, bạn gái anh ta đến chơi, anh ta hỏi: "Em thích Mozart không?".

"Em đã nói với anh bao nhiêu lần rồi, em chi yêu mỗi mình anh, vả lại em chẳng có người bạn nào họ Mô cả!"

 

922 - MỪNG HỤT

"Lúc tôi uống thì mọi người cũng được uống!" Một người hô lớn trong quán rượu. Ông ấy nốc cạn ly uých-ky rồi lại gào lên: "Cho tôi thêm cốc nữa, cho mọi người thêm cốc nữa!"

Thế là mọi người phấn khởi quây quanh ông ta.

Người đó uống cạn xong ly thứ hai rồi thò tay vào túi rút ra hai đô la đặt lên quầy hét vang: "Lúc tôi trả tiền thì mọi người cũng phải trả tiền!".

 

923 - TÍNH TOÁN

Một lão địa chủ sắp chết bèn thêm vài dòng sau đây vào tờ di chúc: "Hai con bò đực bị mất tích nếu tìm thấy thì thuộc về con trai tôi; nếu không tìm thấy sẽ thuộc về viên quản gia".

 

924 - KHÔNG CẦN NHẮC LẠI

Giám đốc viết thư thường hay bị cà lăm. Một hôm, ông đọc cho cô thư ký đánh máy một bức thư. Viết được phân nửa ông chợt chột bụng đánh hơi, cô thư ký giả vờ như không nghe nhưng giám đốc lại đánh hơi lần nữa.

Cô thư ký nhẹ nhàng nhắc: "Ngài không cần lập lại, tôi nghe hết cả rồi".

 

925 -  CẢM ƠN VỢ

Sử sách ghi lại rằng vợ của nhà triết học Hi Lạp cổ đại Sôcrát là một bà vợ rất ngoa ngoắt, suốt ngày quát mắng và chửi bới ông. Mọi người hỏi:

- Sống gần một bà vợ như thế, ông lấy đâu thời gian và tâm trí để suy nghĩ nữa?

Sôcrát thản nhiên trả lời:

 

- Tôi phải cảm ơn vợ tôi nhiều chứ. Chính nhờ những điều chửi bới của bà ấy mà tôi phân tích, so sánh, rồi sau đó nâng lên thành triết lý cả đấy!

 

01