MỖI NGÀY NGÀN NỤ CƯỜI * 891-895

891 - AI PHỤC VỤ NỔI?

Bà vợ đã cố hết sức làm vừa ý chồng nhưng ông chồng khó tính vẫn luôn bươi móc. Lúc thì chê bà không làm trứng ốp la, lúc thì bất bà làm trứng chiên ăn sáng.

Một hôm, bà vợ cẩn thận dọn cho ông một phần ốp la và một phần trứng chiên, chắc mẩm thế nào ông ấy cũng khen.

Nào ngờ, ông chồng trừng mắt gắt: "Cái trứng nên làm ốp la thì bà đem chiên, còn cái trứng định chiên bà lại lầm ốp la".

 

892 - THÙ PHẢI TRẢ

Quan tòa: "Lúc mẹ vợ anh bị bị cáo đánh đập, anh cũng đứng ở hiện trường chứng kiến, thế sao anh không vào giúp?"

Ông X: "Vì bị cáo có thể chống cự lại mẹ vợ tôi, đâu cần tôi giúp".

 

893 - ẨN Ý

Vợ: "Hôm qua, bạn anh đã định quyến rũ tôi .."

Chồng: "Em dừng bịa chuyện nữa!"

Vợ: "Được, nếu anh không tin thì tôi sẽ sa vào bẫy của anh ấy. Anh đừng trách sao tôi không báo trước nhé!"

 

894 - GẬY ĐẬP LƯNG ÔNG

Khách thuê phòng phàn nàn với giám đốc: "Sao ông tính cả tiền trái cây cho tôi? Tôi có ăn tí nào đâu?"

Giám đốc: "Ngày nào chúng tôi cũng đặt trái cây tươi trong phòng. Ông ăn hay không là chuyện của ông".

"Tôi hiểu rồi". Người khách vừa trả lời vừa lấy bút trừ đi 150.000đ trong hóa đơn.

Giám đốc ngạc nhiên: "Anh làm gì vậy?"

Người kia thản nhiên: "Vì ông hôn vợ tôi, mỗi ngày phải trừ đi 50.000đ".

"Sao? Tôi hôn vợ ông bao giờ?"

"Bà ấy ở trong khách sạn ông suốt ba ngày kia mà!"

 

895 - KHÔNG ĐÂU

Mẹ: "Bé Bi! Con hãy chia bi cho em mượn chơi với!"

Bé Bi: "Không đâu! Nó cứ muốn lấy luôn".

Mẹ: "Nó không lấy đâu".

 

Bé Bi: "Ban nãy con mới thấy nó nuốt hai viên vào bụng kìa!"

 

 

01

MỖI NGÀY NGÀN NỤ CƯỜI * 886-890

 

886 - MÙA GIẢ

Mỗi người qua đường tốt bụng nếm cho gã mù đồng bạc. Đồng này lăn vào khe rãnh, gã mù vội vàng chạy theo nhặt lấy.

"Thế ông không bị mù à?" Người qua đường ngạc nhiên.

"Suỵt, nói nhỏ chứ. Thằng cha mù thiệt đi xem phim rồi".

 

887 - LÝ LUẬN TRẺ CON

Bố: "Tommi, nếu bố ngồi vào bàn mà tay dơ như con thì con sẽ nói sao?"

"Con sẽ giữ lịch sự không nói gì cả".

 

888 - LÝ LUẬN TRẺ CON

Bố: "Con muốn mẹ sinh cho con em trai hay em gái?"

"Con chỉ thích mẹ sinh chó con".

 

889 - BIẾT PHẢI LÀM SAO!

Bà chủ: "Trời ơi, sao chị lại đánh vỡ cái ly này? Hôm qua tôi mới mua đấy".

Cô người làm: "Lúc tôi đánh vỡ cái đĩa, bà trách tôi bảo đĩa rất cũ, rất quý giá. Hôm nay tôi đánh vỡ cái ly mới bà cũng phàn nàn. Thế thì tôi phải đánh vỡ thứ gì?"

 

890 - NGUYÊN NHÂN XẤU XA

Mấy bà già ngồi tụ tập chuyện gẫu với nhau. Một bà nói: "Sao bà kia cứ mặc áo đen quanh năm suốt tháng vậy nhỉ?"

"Bà ấy mặc áo đen để tang cho chồng".

"Nhưng bà ấy chưa bao giờ lập gia đình mà?"

 

"Đó là lý do bà ấy mặc áo tang đấy!"

 

01

MỖI NGÀY NGÀN NỤ CƯỜI * 881-885

881 - DANH THỦ CỜ TƯỚNG

Có một người rất ham chơi cờ tướng và thường khoe khoang là cao tay, sắc nước ít ai bì được.Một lần,anh ta đánh cờ với một người khác, anh ta bị thua ba ván liền.Hôm sau, có người vờ không biết hỏi:

-Tối qua chơi mấy ván?

Anh ta trả lời:

-Ba ván!

-Thắng thua thế nào?

Anh ta nói dõng dạc :

-Nước cờ tối qua à ván thứ nhất tôi không thắng anh ta.Ván thứ hai, anh ta không thua tôi. Ván thứ ba tôi bảo thủ hòa, anh ta dứt khoát không nghe !

 

882 - KHÓC NHẦM ĂN ĐÒN

Có một người, suốt ngày lang thang tìm cách lừa dối người khác để kiếm ăn. Một hôm, anh ta lang thang đi qua một nhà đang có đám tang, anh ta mừng thầm; có chỗ kiếm ăn rồi!

Anh ta vào nhà đang có đám tang, chẳng chào hỏi ai, chẳng nói chẳng rằng, quỳ bên quan tài rồi khóc. Mọi người không anh ta là ai, quan hệ thế nào với người chết. Anh ta vừa khóc vừa nói:

- Mọi người không biết chứ, tôi và ông đây là bạn thân lắm đấy. Mới có mấy tháng không gặp lại, vậy mà ông đã ra đi mãi mãi rồi, thật là bất hạnh. May sao, tình cờ tôi có chút việc đi qua đây mới biết tin này, chẳng kịp mua vàng, hương lễ phẩm đến cúng lễ. Lòng thành thương ông, tôi khóc bày tỏ tình bằng hữu với nhau.

Người nhà nghe anh ta nói, cảm động lắm, giữ anh ta lại ăn cơm uống rượu no say.

Trên đường về nhà, anh ta gặp người bạn nghèo. Người bạn nghèo thấy anh ta no say như vậy, hỏi:

- Người anh em ơi, hôm nay ăn uống ở đâu mà no say vậy?

Anh ta kể lại từ đầu đến cuối câu chuyện vừa qua cho anh bạn nghèo nghe. Anh bạn nghèo nảy ra ý cũng làm theo như vậy. Hôm sau, anh bạn ngn một nhà có đám ma, làm như anh bạn hôm qua kể, khóc than thảm thiết. Người nhà tang chủ hỏi anh ta về quan hệ với người chết. Anh bạn nghèo vừa khóc vừa kể:

- Người nằm đó là người thân thiết nhất của đời tôi. Hai chúng tôi đã từng ăn cùng mâm, ngủ cùng nhà, như hình với bóng . .

Anh bạn nhà nghèo chưa nói hết lời thì bị người nhà tang chủ đánh cho một trận nên thân. Bởi vì, người chết đang nằm đó là con dâu của gia đình này.

 

 

883 - TRẢ LỜI

Học sinh: "Thưa thầy, hôm nay em quên đem theo viết ạ!"

Thầy: "Nếu một người lính ra trận mà quên đem súng thì em nghĩ về hắn như thế nào?"

Học sinh: "Em nghĩ ông ấy phải là một sĩ quan!"

 

884 - NHẬP NGŨ

Một cụ già đến xin nhập ngũ, người phụ trách đăng ký hỏi: "Cụ bao nhiêu tuổi!"

Cụ già đáp: "62 tuổi rồi".

Anh chàng kia tròn mắt: "Cụ ơi, tuổi này mà còn đi lính thì hơi lớn tuổi nhưng bộ các anh không cần một vị tướng sao?"

 

885 - KHÔNG SAO

Một tay nhà giàu mới nổi nghe thầy giáo phàn nàn về con mình.

"Cậu con của ông tệ lắm! Anh văn, văn, toán đều dốt cả".

 

Ông nhà giàu nhún vai: "Không sao, lớn lên thế nào cháu nó cũng mướn thư ký riêng!"

 

01

MỖI NGÀY NGÀN NỤ CƯỜI * 876-880

876 - TRỐN NỢ

Có một người vay nợ, nhiều lần chủ nợ đến đòi nhưng anh đều lảng trốn, dặn người nhà nói rằng, anh ta không có nhà. Chủ nợ nổi cáu, cho người nhà rình ngoài nhà anh ta. Anh ta vừa bước chân ra khỏi cổng liền bị người nhà chủ nợ ôm chầm lấy khiên về nhà chủ nợ. Đến nửa đường người nhà chủ nợ mệt quá, đặt con nợ xuống nghĩ giải lao. Con nợ nói :

- Đi nhanh lên, nghỉ ở đây thì sẽ bị chủ nợ khác khiêng mất tôi đi.

 

877 - VIẾT GIẤY ĐỂ LẠI

Có một người, cần phải vắng nhà vài ngày. Trước khi ra đi, viết mảnh giấy để lại cho con và dặn :

- Nếu có ai đến tìm gặp bố thì đưa mảnh giấy này ra cho họ xem.

Nội dung mảnh giấy là : tôi có chút việc xa nhà mấy ngày, mời ông cứ vào nhà xơi nước.

Vì đứa con có bệnh hơi ngớ ngẩn, cho nên dặn con để mảnh giấy vào ống tay áo cho khỏi quên. Ngày thứ nhất không có ai đến tìm. Ngày thứ hai cũng không có ai đến tìm. Đứa con cho rằng mảnh giấy để lại chẳng có ai cần, nên đỡ phải thò ra thò vào ống tay áo, nó bỏ vào bếp đốt cháy.

Ngày thứ ba có người đến tìm. Thằng con không nhớ rõ nội dung bố nó viết trong giấy, nó chỉ nhớ là đã đốt mảnh giấy.

Người khách hỏi :

Bố cháu đi đâu rồi ?

Thằng con trả lời :

- Mất rồi !

Ông khách vô cùng kinh ngạc hỏi :

- Mất bao giờ ?

- Mới đốt tối hôm qua.

 

 

878 - ĐẬU PHỤ LÀ BẢN MỆNH

Có một người muốn giữ khách lại ăn cơm. Dọn cơm lên, trên mâm thức ăn chỉ thấy là đậu phụ. Chủ nhà vừa ăn vừa khen : đậu phụ là bản mệnh của tôi, tôi cho rằng không có món ăn nào ngon hơn thế nữa.

Vài hôm sau, anh ta đến nhà người khách kia chơi. Người khách nhớ rất rõ là anh ta rất thích ăn đậu phụ, cho nên trong các món thịt, cá đều có món đậu phụ. Thế nhưng khi ăn cơm , anh ta chỉ ăn thịt và cá, còn đậu phụ thì trừ lại, không hề động đũa. Người khách mới hỏi anh ta :

- Anh đã nói đậu phụ như bản mệnh của anh, sao hôm nay chẳng thấy anh ăn đậu phụ ?

Anh ta cười trừ rồi nói :

- Đúng là đậu phụ như bản mệnh của tôi, nhưng một khi có thịt và cá, thì bản mệnh của tôi, tôi cũng không quý nữa.

 

879 - KEO KIỆT TẠ THẦY

Một anh chàng keo kiệt đến mức mọi người gọi anh ta bằng cái tên hiếm có:con quỷ keo kiệt.Tuy vậy,anh ta vẫn cho rằng mình chưa keo kiệt lắm, cần phải tìm thầy để học thêm món này.Một hôm,trước khi lên đường đến nhà thầy để học, anh ta dùng giấy cắt thành 2 con cá, lấy chai đong đầy nước lã làm rượu, mang đến nhà thầy gọi là quà biếu tạ thầy.

Nhưng không may, hôm ấy thầy không có nhà, mà chỉ có vợ thầy ra tiếp anh ta. Sau khi hỏi cặn kẽ anh ta về lý do và lễ vật, vợ thầy nhận đồ lễ và cảm ơn. Sau đó, vợ thầy gọi người hầu bưng ra cái chén không đặt trước mặt anh ta một cách lịch sự. Vợ thầy, mời:

- Xin mời anh uống chén rượu mừng gặp mặt!

Vợ thầy dùng ngón tay khoanh tròn trong không khí hai cái vòng tròn và mời:

- Mời anh ăn bánh ngọt!

Sau khi con quỷ keo kiệt cáo từ, thầy mới về. Vợ thầy đem lễ vật ta cho chồng xem và kể lại đầy đủ chi tiết cuộc tiép khách vừa rồi. Thầy không vui, nói:

- Sao mà hoang phí thế.

Nói rồi, thầy dùng ngón tay vẽ trong không khí nửa vòng tròn và bảo vợ:

- Chỉ cần nửa cái bánh là được rồi!

 

880 - ĐẾN THĂM BẠN ỐM

Anh Giáp và anh Ất là hai người bạn thân thiết của nhau, chưa bao giờ cãi cọ hoặc nặng lời với nhau. Một lần,Giáp bị ốm, Ất đến thăm:

-Anh ơi tôi với anh thân như anh em ruột.Nay anh ốm đau,bệnh tật ra sao,anh cần gì thì cứ nói,tôi sẽ lo đầy đủ.

Giáp thân tình nắm lấy bàn tay bạn rồi nói:

-Tôi bị bệnh tiền,chẳng cần thứ gì cả,chỉ cần 300 tiền là khỏe ngay thôi.

Ất tảng lờ như không nghe thấy gì:

 

-Hả? Anh nói gì, tôi không nghe thấy gì đâu!

 

 

01

MỖI NGÀY NGÀN NỤ CƯỜI * 871-875

871 - CANH BÍ ĐAO

Một nhà nọ mời gia sư về dạy con học, ăn uống hàng ngày cho gia sư thật là đơn giản, mỗi bữa chỉ có một bát canh bí đao. Gia sư hỏi chủ nhà :

- Ông thích canh bí đao lắm à ?

- Vâng, đúng vậy, Bí đao ăn rất ngon, lại có tác dụng làm sáng mắt. Ăn bí đao rất có lợi cho mắt.

Một hôm chủ nhà vào phòng học, thấy gia sư đứng dựa cửa sổ nhìn ra xa xăm, cố ý làm như không biết chủ nhà vào. Chủ nhà bước đến phía sau gia sư mà chào, gia sư mới quay lại nói :

- Tôi đang xem trong thành phố diễn kịch, không biết ông vào, mong ông thông cảm.

Chủ nhân ngạc nhiên :

- Trong thành phố diễn kịch mà ông ở đây nhìn thấy được à, nhìn như thế nào vậy?

Gia sư nói :

- Từ ngày ăn canh bí đao của nhà ông đến nay, mắt tôi càng ngày sáng ra.  

 

872 - NÓI GỞ

Có một người hay nói những câu độc địa gở mồm, mọi người rất ghét anh ta. Một nhà hàng xóm làm nhà mới, anh ta muốn sang thăm. Đến ngõ, anh ta gõ cửa, mãi chẳng thấy ai ra mở, anh ta chửi :

- Nhà cửa như cái chuồng trâu bẹp thế kia, mà sao phải cài chặt cổng vậy ? Có lẽ người nhà chết hết rồi thì phải.

Chủ nhà chạy ra mắng :

- Tôi tốn một ngàn lạng bạc mới làm được cái nhà, vì sao anh độc mồm gở miệng thế ?

Anh kia nói :

- Cái nhà này có bán đắt nhất cũng chỉ năm trăm lạng, sao mà cao giá thế !

Chủ nhà nói :

- Tôi không bán nhà, sao anh lại đặt giá vậy ?

Anh kia gở mồm :

- Tôi khuyên bác bán đi, chứ để đấy lỡ ra bị hỏa hoạn, cháy trụi, thì một xu cũng chẳng đáng.

Một nhà nọ, mãi hơn 50 tuổi mới sinh được đứa con. Hôm 3 ngày, mọi người đến chúc mừng. Anh chàng gở mồm cũng muốn đi nhưng nhiều người can :

- Anh hay nói độc mồm, đừng nên đi.

Anh ta nói :

- Tôi đi cùng ông, tôi không nói gì hết.

Bạn bè bảo :

- Nếu anh giữ được mồm như vậy thì đi.

Mọi người đến chúc mừng hoan hỉ, riêng anh chàng gở mồm không nói câu nào cả. Trước lúc ra về, anh gở mồm nói với chủ nhà :

- Tôi có câu này muốn nói với ông : Tôi về rồi, đứa bé có trúng cảm ốm chết, thì cũng đừng bảo tại tôi gở mồm nhé!

 

873 - NGỖNG BIẾN THÀNH VỊT

Có một người đem ngổng ra chợ bán. Trên đường đi bị đau bụng, người đó vào hố xí đi đại tiện. Khi vào hố xí, người đó để con ngỗng bên ngoài.

Một người khác đem con vịt ra chợ bán đi qua, nhìn xung quanh không thấy ai bèn đặt con vịt của mình xuống, rồi ôm con ngỗng ra chợ bán.

Người đi đại tiện xong bước ra, nhìn thấy con vịt, kinh ngạc nói :

- Quái lạ, mới có một tí không để mắt tới, mà con ngỗng trắng to tướng đã biến thành con vịt, vừa đen vừa gầy thế này à.

 

874 - THỊT LỢN XỀ

Một nhà nọ mổ lợn xề đem bán. Mẹ sợ người mua chê, nên dặn con :

- Đừng có nói trước mặt người mua thịt lợn xề nhé.

Lát sau, có người mua thịt, đứa con vội nói :

- Thịt lợn cháu bán không phải là thịt lợn xề.

Khách mua nghe nói và nhìn dáng vẻ đó, nghi ngờ và không mua thịt nữa.

Người mẹ tức nổ ruột, mắng con :

- Mày là đồ mỏng môi hay hớt, tao đã bảo là không được nói thịt lợn xề cơ mà, sao mày vội hớt lẻo như vậy?

Nói rồi, đánh con một trận.

Lát sau một người khác đến mua thịt, xem đi xem lại, nghi ngờ :

- Bì dày thế này, có phải là thịt lợn xề không ?

Người mẹ chưa kịp trả lời, thì con đã nói :

- Đấy nhé , lần này thì không phải là con nói thịt lợn xề nhé. 

 

875 - MƯỢN TRÂU

Có một anh nhà giàu, trình độ văn hóa "Đại học chữ to" nhưng lại thích ra vẻ ta đây lắm văn hay chữ.

Một hôm anh nhà giàu đang tiếp khách thì người nhà đưa cho anh ta một phong thư của người hàng xóm gửi. Bức thư ghi rõ: muốn mượn cho trâu đi cày một buổi. Anh nhà giàu sợ khách biết mình đọc chưa thông viết chưa thạo, rồi làm ra dáng rồi bóc thư xem xem. lát sau anh nhà giàu nói với người đưa thư.

 

- Biết rồi, nói với anh ta rằng: lát nữa tao sang.

 

 

01