MỖI NGÀY NGÀN NỤ CƯỜI * 991-995

991 - DỞ TỆ

Người bố hỏi đứa con nhỏ mới đi xem xiếc về:

- Sao? Hôm nay con xem xiếc thấy thế nào? Thích chứ?

- Vâng. Con rất thích bố ạ! Chỉ trừ có màn ném dao là rõ dở. Chẳng có lần nào ném trúng cô gái cả!

 

992 - MẨU RAO VẶT

Viên chủ bút bảo cô thư ký:

- Cô đánh máy ngay cho tôi mẩu rao vặt này: "Tòa soạn chúng tôi cần gấp một nam phóng viên..."

Cô thư ký vừa đánh máy vừa lẩm bẩm lập lại:

- "Tòa soạn chúng tôi cần gấp một nam phóng viên đẹp trai, khỏe mạnh để..."

Viên chủ bút nhún vai nhắc:

- "Để giúp việc cho cô thư ký!".

 

993 - CHIẾN CÔNG

Một ông lão từng là cua-rơ chạy đua khoe với các cua-rơ cháu chắt về thời vàng son oanh liệt của mình:

- Ta còn nhớ hồi còn trẻ, ta đã chạy bộ 50 cây số để cho cái thằng cướp người tình ta một cái bợp tai.

- Thế sau đó, ông cũng lại chạy bộ về à?

- Không! Ta về bằng... xe cứu thương.

 

994 - TÓC CHUNG TÌNH

Một chàng sắp cưới vợ đến hỏi một nhà báo phụ trách mục "gỡ rối tơ lòng".

- Thưa ông, theo ông thì phụ nữ tóc màu gì chung tình nhất? Tóc đen, tóc vàng hay tóc nâu...?

- Ồ! Cái đó... theo tôi thì chỉ có phụ nữ tóc bạc là chung tình nhất.

 

995 - TƯỞNG TƯỢNG

Chuẩn bị khai mạc phòng tranh, họa sĩ phấn khởi nói với vợ:

- Bà xem, cái bức màu đen tuyền này sẽ gây kinh ngạc cho tất cả khách mời của chúng ta! Khi đứng trước nó, chắc chắn họ sẽ liên tưởng ngay đến... cảnh tình tự muôn đời của con người trong những đêm... không trăng sao! Còn bức màu trắng toát kia, nó giúp cho trí tưởng tượng mọi người bay bổng tới các miền địa cực băng giá. Nơi chỉ có... tuyết trắng, gió và sự tịch mịch... Bà ... hiểu tôi chớ?

 

- Hiểu! Bà vợ thở hắt ra vẻ mệt mỏi, tiếp - Và tôi giờ đây cũng đang... tưởng tượng đến cái cảnh vắng và tịch liêu và... tăm tối của phòng tranh mình trong những ngày sắp tới!!

 

01

MỖI NGÀY NGÀN NỤ CƯỜI * 986-990

986 - ĐIỀU BẤT NGỜ

Một nhà vi khuẩn học nói với vợ:

- Em thân yêu, anh muốn dành cho em một sự bất ngờ nhân mừng ngày sinh nhật của em.

- Anh thật chu đáo quá! Điều bất ngờ gì thế anh?

- Anh đã đặt tên em cho một loại vi khuẩn mới tìm ra.

 

987 - BỚT PHẦN CƠM

Một ông leo lên sân thượng lầu ba để sửa lại trục anten tivi, rủi chân trợt té từ trên cao xuống.

Lúc rơi ngang cửa sổ nhà bếp ở lầu hai, ông nói vọng vào:

- Mình ơi! Bớt phần cơm của anh đi! Trưa nay anh ăn cơm ở nhà thương rồi!

 

988 - ẢNH HƯỞNG

Có một đứa bé rất mê xem ti vi. Mẹ nó bị viêm phổi, tắt tiếng. Có một người bạn của mẹ nó đến hỏi thăm:

- Mẹ cháu thế nào?

- Hình ảnh thì tốt, còn âm thanh không được rõ lắm.

 

989 - MIỄN PHÍ

Trong một phiên xử, quan tòa hỏi bị cáo:

- Anh lấy trộm một triệu để làm gì?

- Để trả tiền thuê nhà ạ.

- Thế thì từ nay anh khỏi phải trả tiền nhà trong một năm.

 

990 - CÒN XANH

Hai người điên đi dạo trong vườn hoa dưỡng trí viện. Thấy hai con két một màu đỏ, còn một con màu xanh đậu trên cành cây. Bỗng một anh điên đề nghị;

- Chúng mình leo lên bắt nó đi, đem về nấu ăn.

- Bắt con màu đỏ thì được nhưng để con màu xanh kia lại...

- Sao vậy?

- Nó còn xanh chưa ăn được.

 

 

 

 

01

MỖI NGÀY NGÀN NỤ CƯỜI * 981-985

981 - HỢP ÂM CUỐI CÙNG

Lúc Paderewski ở Thụy Sĩ, một số "tác giả" thường hay đến làm phiền ông, xin ông ý kiến bằng cách khoe khoang kỹ thuật, khoe khoang những sự tìm tòi có tính chất mới lạ nhưng nội dung trống rỗng. Có lần một nhạc sĩ phái "Môdéc" đến đánh một bản nhạc mới sáng tác của anh, trong đó đầy những chữ kỹ thuật lập dị, khó nghe và chói tai. Người đó dừng tay sau một hợp âm khó nghe và hỏi một cách tự hào:

- Giáo sư thấy hợp âm cuối cùng này thế nào so với hợp âm đầu tiên? (anh ta đánh lại hợp âm đầu tiên).

Paderewski đứng phắt dậy và nói:

- Hãy mãi mãi ngừng ở hợp âm này!

- Vì sao vậy?

- Vì nó hay nhất, nó là đỉnh cao của sự tìm tòi, nó giải phóng mọi ràng buộc về kỹ thuật, về nội dung, về...

- Vâng, thưa giáo sư, đó là mục đích của nghệ thuật...

- Tôi chưa nói hết. Đặc biệt là nó giải phóng tôi khỏi phải nghe thêm sự sáng tạo của anh. Anh vừa nói nó là một hợp âm cuối cùng mà đã là hợp âm cuối cùng thì... xin lỗi! Xin vĩnh biệt anh!

 

982 - TÔI ĐÃ ĐƯỢC ĐỌC TÊN NGÀI

Vua Phổ Fêdêrich đệ nhị mời Vonte đến thăm cung điện. Rất nhiều quan trong triều đình thèm muốn sự ưu đãi này của vua Phổ đối với nhà văn. Một vị cận thần đặc biệt rất ghen tị với Vonte. Một hôm gã viết trên cửa ra vào của nhà văn một dòng chữ rất to "Chó đểu".

Vonte quen và hiểu biết rất nhiều người, đặc biệt ông biết rất rõ những người không ưa ông, ông đoán ngay kẻ muốn lăng mạ mình. Ngay lập tức, ông trở lại nhà gã cận thần nọ và nói rất lịch sự với gã:

- Thưa ngài, tôi xin lại thăm đáp lễ ngài. Tôi đã được đọc "Danh thiếp tên ngài" trên cửa nhà tôi. Tôi vô cùng tiếc là đã không ở nhà khi ngài đến thăm!

 

983 - HỮU HIỆU

Trong một khuôn viên nọ, có hai người đang đi dạo, một người lên tiếng hỏi:

- Sao bác cứ búng tay tanh tách thế?

- à, để đuổi cá sấu đi đấy mà.

- Nhưng quanh đây hàng trăm dặm làm gì có con cá sấu nào?

- Đây! Giờ thì bác đã thấy đó là một biện pháp hữu hiệu như thế nào!

 

984 - NGOẠI LỆ MAY MẮN

Bác sĩ nhãn khoa nói với bệnh nhân:

- Anh phải bỏ rượu thôi. Rượu làm giảm thị lực lắm đấy.

- Thế thì tôi là một ngoại lệ may mắn. Cứ uống hai, ba ly vào là tôi bắt đầu nhìn thấy gấp đôi.

 

985 - THỰC HIỆN CẢ HAI

Một người béo bệu đến than thở với bác sĩ:

- Tôi đã đi khám ở hai bác sĩ. Một ông khuyên tôi hãy đi bộ nhiều hơn nữa. Còn ông kia khuyên tôi nên đi nằm điều trị tại nhà an dưỡng. Vậy tôi phải làm gì bây giờ?

 

- À, vậy ông hãy đi bộ đến nhà an dưỡng!

 

 

01

MỖI NGÀY NGÀN NỤ CƯỜI * 976-980

976 - NGHỀ BUÔN NGÒI BÚT

Một lần đại văn hào Pháp Victor Hugo (1802 - 1885) đi thăm nước Phổ. Khi đến biên giới Pháp - Phổ. Một nhân viên hải quan nước Phổ hỏi:

- Xin ông cho biết ông làm nghề gì?

- Tôi viết.

- Tôi muốn hỏi ông sinh sống bằng nghề gì?

Lần này Hugo đáp gọn:

- Bằng ngòi bút.

Nhân viên hải quan nọ gật đầu ra vẻ thông hiểu. Sao đó anh ta ghi vào tờ thị thực nhập cảnh: "Hugo, nhà kinh doanh ngòi bút".

 

977 - BAO GIỜ TÔI CŨNG ĐỨNG

Một lần Mark Twain đến một thành phố nhỏ, ông có buổi nói chuyện ở đây. Tối đến, ông vào một tiệm ăn, chủ hiệu hỏi:

- Ngài mới đến thành phố này phải không ạ?

- Vâng, tôi vừa mới đến đây.

- Ngài thật là may mắn, tối nay có buổi nói chuyện của Mark Twain, ngài đi nghe chứ?

- Chắc chắn là có.

- Thế ngài đã có vé vào chưa?

- Ôồ! Chưa, chưa.

- Thế thì có khi ngài phải đứng đấy.

- Vâng, thật đáng tiếc, tôi luôn luôn phải đứng trong các buổi nói chuyện của Mark Twain.

 

978 - ĐÁNH GIÁ TÁC PHẨM

Lép Tônxtôi viết một truyện ngắn, và gửi đến một tòa soạn tạp chí, ký tên khác. Sau hai tuần ông đến tòa soạn để biết số phận truyện ngắn của mình. Một biên tập viên trẻ tiếp ông không lịch sự lắm và bảo thẳng truyện ngắn của ông sẽ không được đăng.

- Vì sao thưa ông? - Nhà văn hỏi lại.

- Thưa ông thân mến, khi đọc truyện ngắn của ông, tôi hoàn toàn tin đây là một người viết văn còn non nớt. Tôi thành thật khuyên ông hãy bỏ cái thích thú viết lách đi. Vào tuổi tác như ông, bắt đầu viết thì đã muộn rồi. Trước kia, xin lỗi, ông đã viết gì chưa?

Tônxtôi trả lời giọng trầm lắng:

- Tôi có viết một số tác phẩm mà người đọc cũng đánh giá là được chẳng hạn như: Chiến tranh và hòa bình hay Anna Karênina....

Người biên tập lặng đi không nói nên lời nữa.

 

979 - NÓI THẾ NÀO CHO ĐÚNG

Trong một bữa tiệc có hai chàng thanh niên hợm hĩnh hỏi Vonte với giọng chế giễu:

- Thưa nhà văn, nói thế nào cho đúng: "Cho chúng tôi uống" hay là "Mang thức uống cho chúng tôi"!

- Đối với các bạn cả hai câu ấy đều không đúng - Nhà văn trả lời - Các bạn phải nói: "Dẫn chúng tôi ra vũng nước"!

 

980 - ĐANG NGỒI TRÊN GHẾ ĐÁ CÔNG CỘNG

Hai kẻ lang thang nói chuyện với nhau. Một người hỏi:

- Mày sẽ làm gì nếu mày là tỷ phú?

 

- Tao à! Tao sẽ cho đặt những chiếc gối trên tất cả các ghế đá công cộng!

 

 

01

MỖI NGÀY NGÀN NỤ CƯỜI * 971-975

971 - NGƯỜI ĐÀN ÔNG VÀ CON CHUỘT

Một người đàn ông chẳng mấy to khỏe bước vào trong quán rượu và gọi một cốc sữa trứng. Khi người phục vụ mang tới ông ta uống một hớp, sau đó lấy từ túi ra một con chuột nhắt rồi cũng cho nó uống bằng cốc. Người phục vụ là một gã lực lưỡng, vai u, thịt bắp, giận dữ ngăn lại:

- Ấy, không thể thế được, việc ông làm thật ghê người. Cái cốc này là dành cho khách hàng, ông hãy lập tức biến đi và đừng bao giờ đặt chân trở lại đây nữa.

- Thế à! - Người đàn ông gầy còm trả lời - Ông hãy nói lại cho tử tế, nếu không ta sẽ cho một cái tát vào mặt.

Vào lúc đó, con chuột nhắt liền thò đầu ra khỏi túi áo chủ và nói với người phục vụ:

- Còn tôi thì sẽ đập vỡ mồm con mèo của ông!

 

972 - PHẢI RÕ NGHĨA HƠN

Ông chủ hãng phim:

"Kịch bản của anh nói chung không phải là dở. Nhưng một số đối thoại phải rõ nghĩa hơn để bất cứ một thằng ngốc nào cũng có thể hiểu được".

- "Vâng, vâng! - Người trẻ tuổi gật đầu lia lịa. Thế có những đoạn nào ngài không hiểu ạ?"

 

973 - RÈN LUYỆN

- Bố ơi! Khi lớn lên con muốn trở thành nhà thám hiểm Bắc cực bố ạ!

- Tốt đấy!

- Nhưng con muốn được rèn luyện ngay từ bây giờ!

- Làm thế nào mà rèn luyện ngay từ bây giờ được?

Con muốn mỗi ngày bố cho con tiền ăn kem để con tập quen dần với cái lạnh bố ạ!

 

974 - HAI HIỆP PHỤ

Trưởng xưởng hỏi người thợ:

- Tại sao sáng nay anh đi làm trễ?

- Dạ, tôi ngủ, tôi mơ, đang xem một trận bóng đá. Trọng tài cho đá thêm hai hiệp phụ. Tôi không thể bỏ đi khi trận đấu chưa kết thúc.

 

975 - CÓ MANG GÌ ĐÂU

Cô con gái từ nhà chồng về chơi với bố mẹ mình. Lúc ra đi cô nán lại ở ngoài hiên nói to:

- Không biết con có bỏ quên cái gì không nhỉ?

Bố mẹ tiễn con ra cửa, vội đồng thanh nói:

 

- Có bao giờ mày mang cái gì về đâu mà sợ bỏ quên hở con?

 

 

01