MỖI NGÀY NGÀN NỤ CƯỜI * 811-815

811 - MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG KHÔN NGOAN

Một mình là một từ mà chính tôi không tài nào hiểu nổi trước khi tôi đến làm cho ông Green. Ông Green là chủ bút một tờ báo địa phương tốt bụng, nhưng có cái tật hay nói một mình. Một hôm, một người bạn ông đến chơi và hỏi ông tại sao lúc nào cũng nói một mình như thế? Ông nói:

- Có hai lý do chính đáng. Thứ nhất tôi thích nghe một người khôn ngoan nói. Thứ nhì, khi tôi nói mà có được một thính giả thông minh thì thật là một niềm sung sướng.

 

812 - CHỒNG NÀO VỢ NẤY

Ở nhà quê, có cặp vợ chồng tính thích ăn vụng. Một hôm, người vợ đi làm ở ngoài ruộng về, thấy trên bếp có nồi xôi đậu vừa chín tới. Đang đói lòng, chị ta liền bốc ngay một nắm để ăn. Người chồng lúc đó chưa về, chị ta sợ chồng bắt gặp, mới đứng vào xó cửa mà nhai. Nào ngờ, chưa ăn hết thì chồng về tới. Anh chồng cũng đang lúc đói bụng lại gặp ngay nồi xôi. Anh ta muốn ăn quá, nhưng lại sợ vợ biết.

Thế rồi hai mắt anh ta láo liên như quan sát hồi lâu, rồi bốc ngay một nắm đem vào xó cửa để ăn.

Ai dè anh ta vừa đẩy cánh cửa ra thì bắt gặp ngay vợ đang cầm xôi ăn. Anh hốt hoảng kêu lên :

- Ơ kìa. Má nó đấy à ?

Trông thấy vợ cầm xôi, anh ta nhanh trí nói tiếp luôn :

- Tao tưởng má mày ăn hết rồi, nên đem thêm vào cho một nắm. 

 

813 - NƯỚC MẮM HÂM

Một anh nọ có tính sợ vợ vô cùng và ngu hết chỗ nói. Bởi thế, suốt đời cứ bị vợ đàn áp mà không làm sao được. Anh ta biết thế là nhục, mắc cỡ với anh em bạn hữu. Song vì đã ngu lại yếu đuối, nên biết vậy mà vẫn phải cắm cổ, phục tùng theo "lệnh" vợ chỉ huy.

Một hôm có người bạn ở xa đến thăm. Anh ta chạy xuống nhà dưới năn nỉ với vợ :

- Mẹ nó này ! Bữa nay tôi có khách, vậy mẹ nó để tôi làm chồng" một hôm. Nghĩa là bao giờ có mặt khách đến nhà thì mẹ nó để cho tôi được phép cự hay la lối gì thì la, chớ không rồi khách khứa họ bảo vợ ăn hiếp chồng thì nhục cả. Tôi yêu cầu và đề nghị mẹ nó cho tôi "oai" một bữa hôm nay thôi.

Chị vợ thấy chồng quanh năm suốt tháng bị mình ăn hiếp, nghe nói cũng thương tình, nên ưng thuận để đẹp mặt cả đôi, và để được tiếng với anh em bạn hữu của chồng khen mình là một người vợ hiền.

Vậy là bữa ấy anh ta được tự tung, tự tác, chị vợ chẳng hề hé răng nửa lời để cãi lại.

Người bạn thấy thế cũng đem lòng thán phục. Tới bữa ăn, mâm cơm dọn lên, món ngon, vật lạ đủ thứ. Tuy thế, anh ta vẫn rầy vợ đủ chuyện.

- Nào, tô canh sao mẹ nó nấu mặn quá thế này ?

- Chèng ơi ! Món xào gì mà lại như thế này ?

- Dĩa thịt làm sao mà nấu như thế này ?

Thấy chồng chê bai đủ thứ, chị vợ tuy tức lộn ruột, song chị vẫn vui cười và vẫn trả lời lễ phép với chồng.

Anh chồng lúc đó như chim sổ lồng, anh quên cả phận mình nên lại lên mặt quát.

Ngó đi ngó lại, anh nhìn mâm cơm không biết còn món gì để chê. Tức quá, khi nhìn thấy chén nước mắm, anh ta lại mừng quá và thét vợ :

- Này mẹ nó, sao chén nước mắm này, mẹ nó không hâm lên ?

Nghe nói người bạn lăn ra cười. Chị vợ thấy thế, mắc cỡ không thể nào còn chịu được cái ngốc của chồng, mới xúm lại túm tóc anh ta mà dần cho một trận nên thân.

Vì chuyện đó đồn đại, nên thiên hạ sau này mới có cái tên "phường nước mắm hâm" để chỉ những anh chàng sợ vợ và ngu ngốc.

 

814 - RỂ QUÝ

Phú ông kia có ba con gái, kén mãi mới được ba anh rễ quý. Tính ông cẩn thận hay kiêng cữ, mà phiền một nỗi ba anh con rể lại cùng ăn nói hoang tàng, không biết giữ gìn gì cả.

Một ngày đầu năm, ông xây xong một căn nhà mới, làm tiệc ăn mừng, chè rượu phè phởn, rồi anh rể lớn bỏ đi chơi, đến đêm mới về. Đập cửa mãi không thấy mở, anh kêu om sòm :

- Nhà gì như cái ngục, cửa đóng chặt cứng, xô cánh nào cũng không nổi.

Phú ông tức giận, phàn nàn với anh rể thứ hai :

- Tao làm cái nhà này tốn kém, sao nó nỡ nào độc ác nói một câu xui xẻo như vậy.

Anh rể thứ hai nói :

- Nhà này xây cất tới mấy chục ngàn sao ? Tôi thì một ngàn tôi cũng chẳng mua.

Ông khổ quá, đem chuyện phân trần với con rể út. Anh này nói :

- Anh ấy nói phải đó. Một ngàn là may, chứ nếu cha cứ để đó, hỏa hoạn xảy ra, liệu có bán được một đồng không chứ ?

 

815 - SĨ DIỆN

Một người nghèo nọ thường hay che đậy giấu giếm cảnh khổ. Lần kia gặp bạn, bạn mời đi ăn cơm. Ông ta ưỡn bụng từ chối: "Tớ vừa xơi thịt chó xong không nuốt nổi cơm đâu. Có điều uống vài cốc rượu thì được."

Vài cốc rượu một xuống bụng xong anh ta say quá nên ọc hết đống thịt chó ban nãy ăn ở nhà ra.

Hôm sau, bạn hỏi ông ta: "Anh bảo là ăn thịt chó sao hôm qua lại ói ra cám. Thế nghĩa là sao?"

Người đó ngẫm nghĩ rồi chép miệng: "Có lẽ con chó đó ăn cám mà tớ không biết."

 

 

 

 

01

MỖI NGÀY NGÀN NỤ CƯỜI * 806-810

806 - NHÀ TRIỆU PHÚ Ở KHÁCH SẠN

Đây là một câu chuyện nhà triệu phú có tên tuổi mà không muốn tiêu tốn ít tiền nào.

Một hôm nhà triệu phú này đến một khách sạn ở New York hỏi thuê một căn buồng rẻ nhất. Ông hỏi:

-Giá thuê buồng là bao nhiêu?

Chủ khách sạn nói cho ông biết.

Ông lại hỏi:

- Buồng đó ở tầng mấy?

Người chủ lại trả lời ông.

Rồi ông lại hỏi:

- Có phải đó là buồng rẻ nhất ở đây không? Tôi ở đây có một mình nên chỉ cần một căn buồng nhỏ thôi.

Chủ khách sạn nói với ông ta rằng đó là phòng nhỏ nhất của khách sạn và nói thêm:

- Nhưng tại sao ông lại thuê cái buồng rẻ nhất như thế trong khi con ông đến đây, anh ta chỉ thuê toàn buồng đắt tiền nhất?.

- Đúng thế! - Nhà triệu phú trả lời- Nhưng cha của nó là một người giàu có còn bố tôi thì lại không phải...!"

 

807 - CON CHIM CẢNH CỦA NGƯỜI THỦY THỦ

Người ta nói rằng thủy thủ rất yêu quí chim muông và thích nuôi chúng trong lồng làm chim cảnh. Câu chuyện sau đây kể về một thủy thủ, khi tàu của anh ta cập bến ở bờ biển Trung Mỹ. Anh ta rất thích bộ lông của một vài con vẹt bán ở chợ, nên đã quyết định mua một con .

"Mình sẽ gửi con vẹt này về cho mẹ già thân yêu của mình"- Anh ta tự nhủ- Mẹ mình giờ đây đang quạnh hiu quá chừng. Con vẹt này có thể nói đôi điều và sẽ là một người bạn của mẹ mình.

Thế là anh ta mua một con và nhờ người bạn thủy thủ sắp về nghỉ phép đem đến cho bà mẹ. Anh căn dặn anh thủy thủ rất đầy đủ, nào là chăm sóc và mang con vẹt ra sao.

Khoảng một hai tháng sau, anh ta nhận được thư mẹ. Trong thư bà cảm ơn anh nhiều lắm vì đã gửi biếu bà con vẹt. Bà viết- "Con ơi, con vẹt con gửi cho mẹ thật đúng là một sinh vật đáng yêu. Nó có bộ lông mới đẹp làm sao! Nhưng con không thể tưởng tượng được thịt nó dai biết chừng nào...!"

 

808 - MỘT NGƯỜI MỸ Ở NHẬT BẢN

Một người Mỹ đến Nhật Bản có một anh hầu người Nhật rất lễ phép. Một buổi sáng, người Mỹ muốn thức dậy thật sớm và nói với anh hầu của mình:

- Anh làm ơn đánh thức tôi dậy lúc sáu giờ. Nhớ đánh thức tôi nhé!

Đến sáu giờ anh hầu lặng lẽ đi vào buồng, thấy ông chủ người Mỹ của mình vẫn còn đang ngủ, anh ta lấy một tờ giấy và viết vài chữ lên đó: "Thưa ông chủ, bây giờ là sáu giờ. Xin mời ông dậy ngay!".

 

809 - HOẠ SĨ VÀ NGƯỜI ĐÁNH CÁ

Một hôm, một họa sĩ nhìn qua cửa sổ buồng mình, ông ta thấy một lão đánh cá đi qua. Họa sĩ nghĩ, ông lão đánh cá sẽ trở thành một đề tài hay để vẽ một bức tranh. Thế là họa sĩ chạy ra phố và nói với ông lão đánh cá là mình muốn vẽ ông lão.

Họa sĩ trả lời: Tôi trả cụ hai bảng- và nói thêm khi thấy ông lão còn do dự: Cụ thấy đấy, đây là một cách dễ dàng để kiếm hai bảng cụ ạ!

Ông lão đánh cá nói:

- Ấy, tôi biết chứ, nhưng tôi tự hỏi sau đó làm sao mà tôi gội được sơn đi hả ông?

 

810 - TÀI VẼ

Hai họa sĩ vỉa hè ở khu Tây Luân Đôn đang khoác lác với nhau về tài vẽ của mình.

- Cậu có biết không- Một người nói- Đã có hôm mình vẽ một đồng sáu penny lên vỉa hè mà một người ăn mày xuýt bị gãy móng tay khi cố cậy nó ra đấy.

Người kia nói:

 

- Thế đã là cái gì so với tớ. Tớ đã vẽ một pao xúc xích lên viên đá lát vỉa hè mà bức vẽ tự nhiên đến mức con chó ăn hết nửa viên mới nhận ra là không phải xúc xích thật.

 

01

MỖI NGÀY NGÀN NỤ CƯỜI * 801-805

801 - EM ĐÃ HIỂU BÀI

Sau khi đã mất một giờ giải thích cho một lớp học sinh nhỏ tuổi về giá trị tương đối của những đồng tiền xu, cô giáo kiểm tra một em học sinh, hỏi em là nếu có hai đồng nửa penny và một đồng penny thì em thích lấy đồng nào hơn. Em gái này tuyên bố tức thì:

- Em thích lấy hai đồng nữa penny hơn.

Cô giáo hỏi:

- Tại sao thế? Có phải cô đã nói đi nói lại với các em bao nhiêu lần là một đồng penny luôn bằng hai đồng nửa penny cơ mà?.

Em học sinh trả lời:

- Thưa cô đúng ạ, nhưng nếu em mất một đồng nửa penny, thì em vẫn còn đồng kia ạ. Trong khi đó nếu như em mất một đồng penny thì em chả còn gì cả!.

 

802 - LÀM THEO LỜI KHUYÊN CỦA THẦY GIÁO

Thầy giáo đứng tựa lưng vào lò sưởi một buổi sáng mùa đông. Ông quyết định cho các em học sinh lời khuyên chí lí trước khi vào bài.

- Trước khi nói các em phải nghĩ. Đếm đến năm mươi trước khi muốn nói điều gì quan trọng, đếm đến một trăm nếu định nói một điều rất quan trọng.

Môi của các em học sinh mấp máy đồng thanh đếm và bỗng nhiên cả lớp đều kêu lên:

- 99, 100! Thưa thầy, chiếc áo đuôi tôm của thầy đang cháy ạ.

 

803 - KHÓ HƠN NHIỀU

Một bác sĩ nổi tiếng phản đối người chủ cửa hiệu chữa xe ô tô vì đã lấy tiền công chữa xe ô tô của mình quá đắt. Ông ta than thở:

- Tất cả chỉ làm có vài giờ! Tại sao ông trả cho người gíúp việc của ông mức lương cao hơn ở chỗ chúng tôi?

Người chủ cửa hiệu chữa xe ô tô trả lời:

- Ông thấy đấy, các ông chỉ chữa có một mẫu từ thuở khai thiên lập địa đến giờ, còn chúng tôi thì phải nghiên cứu tất cả các mẫu.

 

804 - ANH BẠN SCOTLEN ĂN KHOẺ QUÁ

Một hôm, hai người bạn đang ngồi trong một cửa hàng ăn. Một người trong số họ là người Scôtlen bảo với các bạn mình là anh ta muốn được cá cược mười bảng để chén hết một con gà tây và ba pao xúc xích. Tất nhiên bạn anh ta không tin điều đó. Do đó họ đã gọi bưng lên bàn cho anh ta một con gà tây quay. Bạn bè kinh ngạc nhìn anh ta ăn con gà tây. Sau đó vài phút anh ta lại nuốt chửng ba pao xúc xích nữa! Do đó bạn anh ta đã phải trả tiền cá cược.

Cuối cùng anh bạn Scốtlen còn uống thêm mấy vại bia rồi mới về nhà cùng với một trong số các bạn của anh ta.

Khi đến trước cửa nhà mình, người Scốtlen nói với anh bạn đi cùng:

- Này cậu, cậu đừng có nói gì với vợ tớ là tớ đã ăn nhiều đến thế nhé!

Anh bạn hỏi:

- Tại sao lại không?

Anh người Scốtlen trả lời:

- Vì vợ tớ sẽ không cho tớ ăn tối nữa!

 

805 – ĐẦU VÀ CHÂN

Một hôm thầy giáo giảng bài cho học sinh về sự tuần hoàn của máu. Để làm cho chủ đề bài giảng rõ thêm, thầy giáo nói:

- Bây giờ các em nhìn đây, nếu tôi đứng bằng đầu, thì máu sẽ dồn xuống đầu tôi và mặt tôi sẽ đỏ bừng lên.

Các em học sinh đều đồng ý như vậy. Thầy giáo lại tiếp tục:

- Bây giờ, cái điều mà thầy muốn biết là ở chỗ, làm sao thầy đứng mà máu lại không chảy vào chân của thầy được?.

Tất cả các học sinh ngồi im trong giây lát, rồi một học sinh giơ tay nói:

 

- Thưa thầy vì chân của thầy không trống rỗng như đầu!

 

01

MỖI NGÀY NGÀN NỤ CƯỜI * 796-800

 

796 - NỖI SỢ

Một người quen của anh phi công đang nhào lộn trên không trong một cuộc biểu diễn trên không hỏi vợ của anh phi công:

- Chị không sợ khi thấy anh ấy làm những trò nguy hiểm trên trời ư?

- Tất nhiên là sợ rồi. Anh ấy có một thói quen xấu là hay đem theo tiền lẻ trong túi quần áo của anh ấy!

 

797 - LỜI KHUYÊN CHÍ LÝ

Binh sĩ được huấn luyện nhảy dù từ trên máy bay xuống. Họ được trang bị dù mở trong không gian để rơi xuống đất an toàn.

Có lần một trung sĩ đang huấn luyện các binh sĩ thì một binh sĩ hỏi:

- Tôi phải làm gì nếu như dù không mở khi tôi nhảy ra khỏi máy bay?

- Ôồ, xong ngay! Anh chỉ việc mang dù về và lấy cái dù khác- Trung sĩ nói.

 

798 - CHÓ NHÀ AI THẾ NÀY?

Một bà đang lái xe qua vùng nông thôn, nhìn thấy ở phía trước một ông cụ và một con chó theo sau. Khi chiếc xe đến gần bỗng dưng con chó vọt qua đường. Con chó bị ô tô va vào và chết liền. Bà cho xe dừng lại ngay và tiến lại gần ông cụ.

- Tôi rất lấy làm tiếc là sự việc đã xảy ra như vậy- Bà ta nói- Liệu hai bảng có dàn xếp xong không?.

Ông cụ trả lời:

- Aà được!

Rồi cụ bỏ tiền vào túi khi chiếc xe đã biến đi xa và nhìn xuống con vật đã chết.

- Không biết chó của ai đây nhỉ?- Ông cụ phân vân.

 

799 - HAI NGƯỜI BẠN

Hai người đi thăm Luân Đôn. Ở Luân Đôn họ vào ăn tại một cửa hàng. Trên bàn có bày một lọ mù tạc. Vì chưa thấy mù tạc bao giờ, một trong hai người xúc một thìa đầy ắp đưa vào mồm. Nước mắt tức thì giàn giụa. Anh bạn hỏi anh ta khóc vì việc gì. Anh ta trả lời:

- Tôi khóc vì nghĩ đến người cha xấu số của tôi đã bị treo cổ chết cách đây hai mươi năm.

Họ tiếp tục ăn và chẳng bao lâu anh bạn kia cũng xơi một lượng lớn mù tạc. Vừa mới đút vào mồm thì nước mắt cũng lăn trên gò má anh ta. Anh bạn hỏi:

- Cậu khóc vì chuyện gì thế?

Anh ta trả lời:

- Aà tôi đang khóc vì cậu đã không bị treo cổ cùng với ông bố đáng thương của cậu cách đây hai mươi năm.

 

800 - CẤU CHUYỆN BUỒN CƯỜI

Bill làm việc ở nhà máy và anh thường xuyên về nhà lúc sáu giờ rưỡi, thứ sáu tuần trước anh về sớm, bước vào phòng khách và ngồi lì ở đó.

Vợ anh đang ngồi trong bếp. Cô đi đến bên chồng nhìn anh giây lát rồi nói:

- Anh Bill ơi, sao anh lại cáu giận thế?

- Vé xe buýt ba penny tuần trước, thế mà nay chỉ còn có hai penny- Anh nói.

Vợ anh nói:

- Nhưng thế thì có gì là dở, anh? Tốt là đằng khác. Đi xe buýt bây giờ rẻ hơn.

 

- Đúng thế- Bill nói- Nhưng anh có đi xe buýt đâu. Sáng anh cuốc bộ đến nhà máy và chiều lại cuốc bộ về nhà. Như thế tuần trước anh tiết kiệm được sáu penny mỗi ngày, nay chỉ còn bốn penny thôi.

 

01

MỖI NGÀY NGÀN NỤ CƯỜI * 791-795

791 - BỐ CHÁU ĐÂU?

Gặp chú bé bơ vơ với đống rơm bị lật úp trên đường, một bác nông dân nhân hậu bảo cậu hãy quên buồn lo và vào nhà dùng cơm với gia đình ông. Sau bữa ăn ngon vẫn còn kịp để dựng đống rơm lên.

Chú bé phản đối. Chú bảo bố sẽ không hài lòng vì chuyện này.

Nhưng người nông dân vẫn cố thuyết phục và rồi thành công. Ra về sau bữa ăn, chú bé cho biết chú cảm thấy khá hơn và bày tỏ lòng cảm kích trước sự hào phóng của gia chủ. Cùng lúc đó, chú ta vẫn đoán chắc là bố chú sẽ không hài lòng.

- Bá láp- Chủ nhà nói- Mà này, bố cháu ở đâu vậy?

- Bố cháu đang ở dưới đống rơm đấy ạ!

 

792 - AN TOÀN

Một ông chủ cùng bà vợ vào nhà ga xe lửa trong làng và đi đến quầy vé. Ông cụ hỏi nhân viên nhà ga:

- Này cậu, chuyến tàu ba giờ mười đã đi chưa?

- Chuyến tầu ba giờ mười đã rời ga cách đây mười lăm phút.

- Thế theo anh thì còn bao lâu nữa chuyến tầu mười bốn giờ mới đến?

- Cũng còn lâu lắm mới đến chuyến tàu đó.

- Vậy trước đó còn chuyến tàu khách nào không?

- Không.

- Tàu chở hàng?

- Không.

- Không có chuyến tàu nào hết?

- Hoàn toàn không.

- Anh có chắc không?

- Chắc chứ, tôi bảo đảm!- Nhân viên bán vé nổi nóng quát lên.

- Vậy thì, Sophie ơi- Ông cụ quay sang bà vợ- Bây giờ thì chúng ta có thể đi băng qua đường rầy được rồi.

 

793 - BỐ MƯỢN MÓN TIỀN ĐÓ RỒI

Một thanh niên đến gần người yêu nom vẻ buồn rầu ủ rũ. Người yêu theo dõi anh ta bằng đôi mắt băn khoăn lo lắng rồi hỏi:

- Bố có ý kiến ra sao?

- Xuôi cả- Anh trả lời.

Cô gái kêu to lên:

- Em rất phấn khởi.

- Nhưng anh thì lại không, thoạt đầu bố em không thèm nghe anh nói.

- Thế anh có nói với bố em rằng anh có 5.000 đô la gửi tiết kiệm ở ngân hàng không?

- Có, sau khi mọi cái khác đã thất bại!

- Thế bố em phản ứng thế nào?

- Phản ứng- Anh thanh niên trả lời- Bố em mượn luôn món tiền đó rồi.

 

794 - KHÔNG CÓ KINH NGHIỆM

Người hướng dẫn bơi lặn hỏi nhóm tân binh:

"Trong số các anh ai biết bơi?"

Tất cả đều trả lời họ biết, trừ một người không nói gì cả, rõ ràng đang lúng túng không biết trả lời thế nào.

- Này anh binh nhì- Người hướng dẫn bơi lặn hỏi- Anh có bơi được không?

- Tôi không biết ạ- Anh tân binh trả lời.

- Làm sao anh lại không biết?

- Tôi chưa hề thử bơi bao giờ- Anh ta trả lời.

 

795 - HAI KẺ NÓI DỐI

Một anh lính gặp sĩ quan chỉ huy là đại tá xin nghỉ phép về nhà thăm vợ ốm. Sĩ quan chỉ huy nói:

- Anh John, tôi không thích từ chối, nhưng trên thực tế tôi vừa nhận được thư của vợ anh nói rằng cô ta bình thường, do đó việc đi phép của anh không cần thiết nữa.

Anh lính chào và quay về. Đến cửa anh dừng chân ngoảnh lại và nhận xét:

 

- Thưa đại tá, có hai kẻ nói dối không ngượng mồm trong trung đoàn này, và tôi là một trong hai kẻ đó. Tôi chưa có vợ đâu!

 

 

01