“DUYÊN NỢ” VỚI BỆNH NHÂN PHONG CÙI TẠI KONTUM – 02

 

nho-36-ONG-BOANHTiếp theo bài “Duyên nợ…” 01 của lần trước, trong bài viết lần này, Hồng Ân xin chia sẻ với quý ông bà anh chị em một số các thông tin về căn bệnh Phong Cùi liên quan đến các bệnh nhân mắc căn bệnh này mà Hồng Ân sẽ hỗ trợ thêm trong năm 2016.

Bệnh phong cùi và đường lây bệnh.  Bệnh phong cùi không phải là bệnh di truyền mà là bệnh truyền nhiễm do vi khuẩn Hansen gây ra.  Đường lây bệnh chủ yếu qua các vết thương trầy xướt trên da và qua dịch tiết ở mũi người bệnh.  Người bệnh phong nặng, khi chưa được điều trị, sẽ phóng ra bầu không khí những hạt sương nước mũi li ti, chứa nhiều vi khuẩn bệnh phong cùi, gây nguy cơ cho người lành khi hít phải. 

Tuy nhiên bệnh này không dễ lây. Tỉ lệ lây lan trong các cặp vợ chồng hoặc trong các gia đình có người bị bệnh phong từ 2-5%.  Vì thế, nếu người vợ/người chồng bị phong cùi, chưa chắc người phối ngẫu hoặc con cái của mình sẽ bị cùng bệnh đó. Ngoài ra, 90% dân số trên thế giới có sức đề kháng tự nhiên chống lại bệnh phong. Dù vậy, cứ theo lẽ thông thường, nếu một người thường xuyên ở gần những người mắc bệnh thì cơ hội lây nho---set-02nhiễm cũng cao hơn bình thường.  Vì thế, chẳng lạ gì khi chính các Sơ phục vụ trong các làng cùi, trại cùi cũng bị mọi người tránh né vì người ta cho rằng: “Ai tiếp xúc nhiều với các bệnh nhân phong cùi, không chóng thì chầy, ắt cũng sẽ mắc bệnh thôi”.

Thời gian “ủ bệnh”: Sau khi bị lây bệnh phong cùi, các triệu chứng chưa lộ ra ngay ngoài da, mà vi khuẩn còn được “ủ” 1 thời gian trong cơ thể rồi mới bộc phát. Trung bình thời gian “ủ” bệnh này là từ 2 đến 5 năm (ngắn là 6 tháng, dài là tới 33 năm). 

Triệu chứng bệnh phong:  Sau thời kỳ ủ bệnh, bệnh phong có thể bộc phát với các triệu chứng trên da như: các dát hoặc đốm bạc màu nâu hoặc đỏ; các mảng đỏ, sần, cục, u phong…  Các triệu chứng thần kinh như: mất cảm giác trên các vùng da, nhất là ở bàn tay, bàn chân; dây thần kinh phì đại; đau nhức; teo cơ; yếu hoặc liệt cơ ngón tay, bàn tay, ngón chân, bàn chân… Nếu chúng ta còn nhớ chuyện Thánh Damian, người Bỉ, tông đồ người cùi, là 1 linh mục phục vụ ở Làng Cùi tại Molokai (Hawaii). Ngài vốn khoẻ mạnh, cho đến 1 ngày, vô tình làm đổ nước sôi xuống chân mà không thấy đau, ngài mới biết mình đã nhiễm bệnh phong cùi.

          Các tổn hại trên các cơ phận khác như: bị sụp mũi, giọng nói khàn đi, mắt nhắm không kín, mất phản xạ giác mắt; viêm xương, tiêu xương gây rụt và cụt ngón tay, ngón chân; loét bàn tay, bàn chân…

          “Lỗ Đáo”: là một lỗ nhỏ sâu hóm, thường ở dưới lòng bàn chân.  Vết thương “lỗ đáo” cứ “đào” sâu vào da thịt, đến tận xương.  Càng lúc nó càng làm hoại tử, khiến da thịt lở loét, gây đau đớn cùng cực.  Vì “lỗ đáo” ở dưới lòng bàn chân, mà chân thường phải tiếp xúc với đất cát, vi khuẩn khi di chuyển, nên việc chữa lành “lỗ đáo” rất khó, và trở thành cơn ác mộng của các bệnh nhân phong cùi. 

“Tháo Khớp”: Khi vết thương lở loét, huỷ hoại đến tận xương tủy, các bác sĩ chuyên môn phải làm thủ thuật “tháo khớp” cho các bệnh nhân, tức cắt từng chiếc gân giữa các khớp xương để cắt rời một phần thân thể.  Vì thế, tùy bệnh nặng nhẹ, bệnh nhân có thể bị tháo khớp một vài ngón tay, ngón chân hoặc cả 1 khúc chân đến tận đầu gối.  Vì vậy, nhiều bệnh nhân dù đã chữa được khỏi bệnh, nhưng thân thể đã bị tàn phế mất rồi.

“Ai mua trăng…”: Rất nhiều lúc, thuốc giảm đau cũng không trị được cơn đau hành hạ. Việc tự róc thịt mình, róc những chỗ vết thương, hoại tử là chuyện thường xẩy ra. Không chỉ có bác sĩ chuyên môn cắt bỏ phần thịt hư thối trên cơ thể, mà chính các bệnh nhân khi quá đau nhức, họ dùng dao sắc hoặc lưỡi làm để róc thịt mình bỏ đi. Cắt xong thấy… đỡ đau hơn.  Cái đau róc thịt này trị cái đau thấu xương của căn bệnh.  Những cơn đau ghê gớm này thường phát ra khi trời trở lạnh hoặc vào những ngày trăng tròn, nên thi sĩ Hàn Mặc Tử, cũng là bệnh nhân phong cùi, đã phải rao bán: “Ai mua trăng, tôi bán trăng cho” để khỏi phải đối diện với cơn đau chết không được mà sống cũng chẳng xong.

Các bệnh thông thường: Ngoài bệnh phong cùi, người dân còn mắc các chứng bệnh khác giống mọi người như cao huyết áp, tiểu đường, đường ruột, thoái hoá cột sống, thần kinh toạ… Vì thế, hầu như làng cùi nào cũng rất cần các tủ thuốc miễn phí với những thứ thuốc trị bệnh thông thường.

Đời sống gia đình: Nhiều người mang mặc cảm thân phận bệnh tật nên không dám lấy vợ vì e rằng sẽ lây bệnh cho vợ con mình; và rồi các đứa con cũng sẽ lại mang mặc cảm có người cha nghèo hèn, cùi hủi.  Ngược lại, cũng có một số người vẫn lập gia đình và có con cái.  Vài trường hợp xẩy ra là sau 1 thời gian dài mệt mỏi, người vợ phải bỏ đi, trốn cả chồng lẫn con; và cũng có những trường hợp dân làng/người hữu trách tách con cái ra khỏi cha mẹ để nuôi riêng, tránh cho chúng khỏi bị lây nhiễm.

Phải hạn chế làm việc nặng: Những ai mắc bệnh phong cùi, thường được khuyên là “nên nghỉ ngơi, tránh làm việc nặng nhọc vì nó làm lở loét, tàn phá cơ thể rất nhanh chóng”.  Thế nhưng những bệnh nhân phong cùi này lại thường là những người nghèo trong giới lao động.  Nếu không làm việc thì lấy gì mà ăn?  Vì thế, các bệnh nhân vẫn phải nai lưng ra lao động để kiếm ăn và chấp nhận bị căn bệnh hành hạ và thêm nặng.  Ngoài ra, dù muốn làm việc, lắm lúc các bệnh nhân này cũng không kiếm được việc làm vì chẳng có chủ nhân nào muốn mướn.  Sản phẩm họ làm ra, cũng chẳng ai dám mua, nếu người ta biết là từ các bệnh nhân này làm ra.

Xin giúp xoa dịu vết thương: Dù biết rằng bệnh phong cùi không phải là chứng bệnh dễ lây lan nhưng sự e dè, xa tránh của người đời vẫn có đó; đồng thời, chính người bệnh cũng luôn có mặc cảm, e sợ những ánh mắt soi mói hoặc thương hại của người đời.  Vì vậy, không thiếu những cảnh người bệnh phải rúc sâu vào trong rừng núi, tự sống và chết dần với nỗi đau cả thể xác lẫn tinh thần.  Hồng Ân mong rằng mỗi người chúng ta có thể trở thành những Mạnh Thường Quân với trái tim nhân ái, giúp xoa dịu phần nào vết thương đau trong thân xác và tâm hồn của những bệnh nhân khốn khổ này.

 

NHO-26-A-BiaNHO-27-Ông-A-PlaihNHO-28-A-LongNHO-29-Em-A-DangNHO-30-Bé-A-Khuênho-31-Y-Dóanho-32-Bé-A-Xanhnho-33-Ông-A-Phêngnho-34-Bé-A-Quangnho-35-Bé-Y-Luy-nnho-37-ONG-KRELnho-38-BA-BLORnho-39-ONG-KRONnho-40-BA-JOnho-41-BA-KLAIHnho-42-ONG-MIPnho-43-BE-NAMnho-44-CHI-HMOIHnho-46-CHI-NGLEMnho-47-ANH-NGLUTnho-48-ANH-HMEHnho-49-CHI-THEMnho-50-CHI-NERnho45-CHI-NGLANH

 

 

hoahongvang

“DUYÊN NỢ” VỚI BỆNH NHÂN PHONG CÙI TẠI KONTUM - 01

nho-5-Y-KreoCó lẽ quý ông bà anh chị em đã biết về “gốc gác” của Hội Từ Thiện Hồng Ân của chúng con, là chi nhánh hay Hội “con” của Hội Truyền Giáo và Ái Hữu Kontum, gọi tắt là KMF (Kontum Missionary and Friendship).  Hội “mẹ” do Đức Ông Giuse Hoàng Minh Thắng làm chủ tịch, cùng với Ban Điều Hành mà hầu hết là các cựu chủng sinh của Kontum.  Hội Mẹ được thành lập với mục đích để hỗ trợ cho những người nghèo khổ thuộc Giáo Phận Kontum.  Miền cao nguyên này rất nghèo khổ, nên việc được các “người con” từ Hải Ngoại trợ giúp là điều rất cần thiết.

Về Hội Hồng Ân thì ngay từ đầu, Hội đã xin phép được trợ giúp cho dân nghèo tại các vùng sâu, vùng xa, không chỉ giới hạn ở Kontum, mà ở bất cứ nơi nào trên nước Việt Nam, với sự cộng tác, phục vụ dân nghèo của các Sơ thuộc nhiều Hội Dòng khác nhau.  Vì thế, cho đến nay, Hồng Ân được 7, 8 Hội Dòng các Sơ tiếp tay trong việc phục vụ.  Mỗi nhóm thi hành nhiệm vụ trong hoàn cảnh và khả năng của mình.  Người ở “tiền tuyến” trực tiếp phục vụ dân nghèo tại Việt Nam, người ở “hậu phương” cổ động tình liên đới gây quỹ tại Hải Ngoại.  Hội Hồng Ân còn rất nho---hinh-123mới mẻ và nhỏ bé kể cả về nhân sự lẫn tài chánh, chưa được nhiều người biết đến.  Nhưng không phải vì thế mà Hồng Ân không dám bước tới để phục vụ trong khả năng giới hạn của mình.

Trong nhóm các Sơ cùng cộng tác với Hồng Ân, có các Sơ Đa Minh Thánh Tâm, với 2 tu viện ở Kontum, cũng giúp cho một số bệnh nhân phong cùi trong chương trình “Ký Gạo Tình Thương”, nhưng sứ vụ chính của các Sơ là Truyền Giáo, dạy Giáo Lý.  Và có lẽ Chúa còn muốn Hồng Ân đi xa hơn, khi ngài quan phòng cho Hồng Ân được gặp gỡ các Sơ Dòng Ảnh Phép Lạ Kontum.

Cho đến nay, đây là Hội Dòng Nữ đầu tiên và … duy nhất mà các thành viên đều là người Dân Tộc Thiểu Số.  Khác với các Sơ người Kinh là được nhà Dòng từ các nơi bổ nhiệm đến Kontum một thời gian rồi sẽ lại thuyên chuyển đi nơi khác, các Sơ dòng Ảnh Phép Lạ này sẽ ở luôn Kontum vì đây là nơi "chôn nhau cắt rốn" của các Sơ.  Dù được thành lập từ năm 1947, Dòng Ảnh Phép Lạ vẫn chưa được nhiều người biết đến.  Các Sơ cũng vẫn còn "chật vật" với tiếng Việt, nhưng sự xả thân của các Sơ với dân nghèo tại Kontum thì rất nổi bật và mạnh mẽ.

Cuối năm 2015 vừa qua, tại Houston, TX, tình cờ, Hội Hồng Ân gặp được 4 Sơ dòng Ảnh Phép Lạ Kontum mới “chân ướt chân ráo” đến Houston để du học.  Tiếng Việt đã khó, tiếng Anh còn khó hơn.  Và không chỉ ngôn ngữ mà đất nước Hoa Kỳ lại có cả một nền văn hoá xa lạ với các Sơ.  Nhưng đó cũng là cái mốc đầu tiên Chúa dẫn Hồng Ân đến với Hội Dòng Ảnh Phép Lạ và được biết một số các Sơ đang phục vụ và ở luôn với các bệnh nhân trong Trại và các Làng Cùi.

Sau đó, qua những liên lạc với Sơ phụ trách Tông Đồ Bác Ái, Hồng Ân được biết thêm một số chi tiết như:

1.     Thực phẩm: rất cần cho các bệnh nhân phong cùi đã tàn phế, không còn sức lao động. Nếu có được những thứ như gạo, mì tôm, dầu ăn, cá khô, nước mắm… thì thật hạnh phúc cho các bệnh nhân!

2.     Thuốc thông thường: Ngoại trừ thuốc đặc trị cho bệnh phong cùi là do nhà nước cung cấp, các Sơ phát các thứ thuốc thông thường khác (cảm sốt, đau bụng, tiêu chẩy,…) cho các bệnh nhân và cả trại cùi Dakkia. Các bệnh nhân thì cứ gặp các Sơ bất kỳ ở đâu là họ xin thuốc uống.  Phía các Sơ thì chưa có nguồn hỗ trợ ổn định hằng tháng cho việc mua thuốc, nên số lượng thuốc cũng rất bấp bênh. 

Bước đầu tiên là ban Điều Hành Hồng Ân đã đồng ý hỗ trợ thực phẩm hằng tháng (chương trình “Ký Gạo Tình Thương”) với con số nhỏ là 50 bệnh nhân phong cùi.  Đây là con số khởi đầu để đôi bên (Hội Hồng Ân và Các Sơ) có cơ hội từ từ hiểu hơn về cách thức làm việc với nhau.  Con số sẽ được nâng dần lên theo nhu cầu của địa phương và khả năng của Hồng Ân.

Các bệnh nhân sẽ được chọn lọc từ Trại Phong Dakkia, từ làng Hlang và từ các làng rải rác khắp 3 huyện Ngọc Hồi, Đăk Glei và Tu Mrong cách nhau rất xa, trong các rừng núi hẻo lánh mà nếu đến nhà họ thì sẽ phải mất 1, 2 ngày.  Khi được Hồng Ân hỏi sao các Sơ lại chọn các bệnh nhân ở cách nhau xa quá như thế, liệu có “gánh” được lâu dài chăng (“đường dài biết sức ngựa”), các Sơ cho biết rằng đây là những bệnh nhân đã tàn phế, không còn khả năng lao động.  Họ sống rất nghèo khổ, rất cần sự trợ giúp về thực phẩm.  Vì thế, nếu có nguồn trợ giúp lương thực cố định của Hồng Ân, thì dù biết là đường đi sẽ rất xa và khó khăn, nhưng các Sơ vẫn sẽ cố gắng giao thực phẩm mỗi quý (3 tháng) để các bệnh nhân này bớt khổ phần nào.

         Nghe thật cảm động!  Xin Chúa nhân từ nên nguồn trợ lực cho các Sơ để thêm sức mạnh dẻo dai đến với các bệnh nhân đáng thương này… (còn tiếp)

         

nho-4-Y-Bonhnho-6-Y-Lernho-7-Y-Ngleonho-8-A-Mrâunho-9-Y-Yichnho-10-Siu-Yat 

nho-11-Y-Mloihnho-12-Y-Lumnho-13-Y-Glainho-14-A-Tannho-15-KSor-Biapnho-16-Y-Bunnho-17-Y-Byernho-18-Ông-A-Diêrnho-19-A-Phiêngnho-20-Y-Nhun 

 

 

 

 

hoahongvang

CHÚT THÔNG TIN VỀ BỆNH NHÂN UNG THƯ 2016

 

OPTB-KG-01Vừa qua, Hồng Ân nhận được khá nhiều thông tin từ các Sơ Đa Minh Thái Bình, bàn luận về các bệnh nhân mắc bệnh Ung Thư mà Hội đang muốn nhắm đến cho năm 2016 này.  Sơ phụ trách cho biết là thoạt tiên, các Sơ nghĩ, đối tượng là “bệnh nhân nghèo mắc bệnh ung thư” chắc không nhiều, nhưng khi bắt đầu hỏi đến các địa phương khác nhau thì được biết là “có nhiều hơn mình tưởng”.  

Vì là bước đầu để “thăm dò và thử nghiệm”, nên Hồng Ân đưa ra con số là 20 hoặc 30 bệnh nhân cho mỗi địa phương của 4 Hội Dòng được chọn lọc, rồi từ từ sẽ gia tăng với thời gian.  Đây chính là dịp để mọi người học hỏi, chia sẻ thêm kinh nghiệm của nhau khi thăm viếng, ủi an các bệnh nhân này.  Nhưng chỉ trong vòng 2 tháng, các Sơ Đa Minh Thái Bình đã cho biết là: “Con số các bệnh nhân nghèo mắc bệnh ung thư cứ tăng dần, từ 30 lên 50, rồi lên 80, và bây giờ là hơn 100… Hội Hồng Ân có thể nhận giúp được bao nhiêu?”  Ban Điều Hành có hội ý nhanh với nhau, rồi trở về với quyết định ban đầu là mỗi nơi nên bắt đầu với con số 30, rồi từ từ gia tăng thì hơn.  Cách làm việc này sẽ giúp cho cả đôi bên (cả Hội Hồng Ân lẫn phía các Sơ các Dòng) từ từ làm quen với “đối tượng” đặc biệt này.  Khác với các cụ già, là những người hầu hết đã chấp nhận tâm tình “Sinh, Lão, Bệnh, Tử”, cái “chết”, “gần đất, xa trời” là chuyện thường tình, còn các bệnh nhân Ung Thư, có rất nhiều người còn trẻ, chưa kịp qua chặng đường “Lão” thì đã phải đối diện với cơn “Bệnh” hiểm nghèo và sẽ “Tử” không biết lúc nào.  Các Sơ kể rằng khi tới thăm họ, nhiều bệnh nhân khóc nức nở vì họ còn nhiều con nhỏ dại, không biết nếu mình qua đi thì các con sẽ ra sao…!  Vì thế, khi đến với đối tượng ung thư này, chính người đến thăm cũng phải chuẩn bị tâm lý, lựa chọn lời an ủi, để tránh làm cho người bệnh và gia đình họ khỏi… khóc to hơn!

Trong khi chờ đợi để chọn lọc lại danh sách các bệnh nhân ung thư, các Sơ gởi đến cho Hồng Ân những hình ảnh và thông tin của các người nghèo các Sơ đang phụ trách.  Xin mời quý vị cùng xem.

 

OPTB-KG-02OPTB-KG-03OPTB-KG-04OPTB-KG-05OPTB-KG-06OPTB-KG-07OPTB-KG-08OPTB-KG-09OPTB-KG-10OPTB-KG-11

 

 

hoahongvang

VỀ TỪ MIỀN NÚI

MC-HG-01Vừa qua, các Sơ dòng Mân Côi ở Trung Linh, Nam Định tổ chức 1 chuyến đi vừa tặng quà vừa chữa bệnh cho các người dân tộc thiểu số tại Hà Giang.  Chuyến đi khá… ly kỳ, vất và vì đường xá xa xôi, lối đi quanh co, dân chúng sống sâu trong rừng núi, thật khó vào! 

Phái đoàn gồm có 12 Sơ và thêm 1 vị bố già là cha Hoà cùng đi, dưới sự dẫn đường của vài người địa phương. Quãng đường đi hơn 400 cây số, các Sơ khởi hành từ 8 giờ sáng mà hơn 6 giờ tối mới đến nơi, hơn 10 tiếng di chuyển.  Vì thế, mỗi chuyến đi đến miền Núi thường phải kéo dài vài ngày mới có thể thăm viếng, tặng quà và khám bệnh cho người dân tộc bản làng… Quà tặng là một số các chăn ấm, áo ấm, quần ấm… do Hội Hồng Ân yểm trợ.  Trong phái đoàn các Sơ có một số Sơ là bác sĩ, y tá nên sẵn dịp này, các Sơ cùng đi để giúp khám bệnh, cấp thuốc cho người dân.

Hà Giang có rất nhiều người dân tộc khác nhau, như:

-  MC-HG-02  -  Người Pà Thẻn (Mèo Lài, Mèo Hoa hoặc Mèo Đỏ: thuộc ngữ hệ nói tiếng H’mông-Dao)

- Dân Tộc Giáy

-       -  Dân Tộc Phù Lá (Xá Phó và Pu La)

-        -  Dân Tộc Cờ Lao (Cờ Lao Đỏ, Cờ Lao Xanh, Cờ Lao Trắng), …

   Mỗi dân tộc là một sự khác biệt về trang phục, lối sống, tập tục, phương thức canh tác... cùng những bản sắc văn hóa riêng biệt, phong phú và.. bí ẩn.

    Dân chúng nghèo xơ xác, vẫn còn sống theo kiểu rất … sơ khai, thiếu hẳn nếp sống văn minh, nhưng lại rất gần gũi với thiên nhiên.  Các Sơ kể rằng: Đường chưa được trải nhựa, còn là đất đỏ, chỉ cần chút mưa gió là tạo thành sình lầy, rất trơn trượt.  Vì thế nên xe của cha Hoà bị ngã, cha nằm đo đất, thấy thật thương! Các Sơ trẻ thì phấn khởi, vui vẻ, nhiệt tình lái xe chạy qua những chỗ lầy lội; các Sơ “có tí tuổi” ngồi sau xe phải “phó linh hồn” liên tục. Có những chỗ quanh co, trơn trượt quá, các Sơ phải chạy thật chậm hoặc xuống dắt xe đi bộ, chỉ sợ rơi xuống vực.

     Thấy các Sơ từ xa lặn lội đến thăm, ai cũng mừng rỡ lắm, các em nhỏ bu lại nhìn các Sơ như nhìn người từ hành tinh nào khác đến chơi.  Xa thành phố, đường đi lại quá khó khăn, dân tình thì nghèo khổ,… nên chẳng lạ gì khi rất nhiều em nhỏ bị mù chữ, không có cơ hội cắp sách trên trường.

          Mời quý ông bà anh chị em cùng hiệp thông qua một số hình ảnh sau.

 

MC-HG-03MC-HG-04MC-HG-05MC-HG-06MC-HG-07

 

hoahongvang