VÀI CÂU CHUYỆN CÁC CỤ MIỀN SÔNG NƯỚC CÀ MAU

Vừa qua, Hồng Ân nhận được thơ của Sơ phụ trách giúp người nghèo tại Hoà Trung (miền Tây), là 1 trong 2 nơi tại Cà Mau mà Hồng Ân đã hỗ trợ gạo cho một số các cụ già.  Ai đã đến Cà Mau thì có lẽ lúc đi cũng có chút bâng khuâng, xót xa… vì người dân ở đây thật nghèo.  Nếu ở thị xã Cà Mau thì tương đối còn “văn minh”, nhưng những người sống ở làng quê thì thật vất vả, và cũng khó để kiếm công ăn việc làm.  Người trẻ, khoẻ mà còn không biết sinh sống làm sao, thì nói chi đến các cụ già yếu, không còn sức lao động.

 

Thơ của Sơ Đinh Linh, phụ trách việc bác ái từ thiện, có đoạn như sau:

 

CA-MAU-01Em xin kể cho chị một vài câu chuyện về các cụ già tại Họ Đạo Hòa Trung – Cà Mau là những người đang được Hội Hồng Ân trợ giúp hằng tháng đây chị nhá.  Thấy thương các cụ lắm chị ạ.

Người thứ nhất là Cụ Hồ Thị Hà, người chung quanh thường gọi là bà Năm Năng. Năm nay cụ đã 82 tuổi.  Cụ sống với đứa cháu trai đang học lớp 7.  Gia cảnh của 2 bà cháu thật tội nghiệp. Gia đình bà xa nhà thờ, ở khu vực hẻo lành, đường đi còn gập ghềnh, khó khăn.  Nơi hai bà cháu ở không có điện, không có nước, nên bà phải đi mua từng chum về sử dụng.  Hàng xóm thấy vậy để cho gia đình bà một ngọn điện nhỏ thắp vào buổi tối, mỗi tháng phải đóng 60,000 đồng (3 đo).  Bà chẳng làm gì ra tiền, nên đó cũng là một số tiền lớn cho bà.  Mỗi lần đến thăm, em (Sr. Đinh Linh) phải để xe ở ngoài lộ, rồi đi bộ vào nhà.

Chị biết không, mặc dầu hoàn cảnh rất thiếu thốn nhưng hai bà cháu rất có lòng cho việc chung.  Đứa cháu thì ngoài những giờ tới trường là có mặt tại nhà thờ để lo giúp lễ, đánh đàn, lo việc phụng vụ rất tốt. Còn bà cụ thì hằng ngày bà lên nhà thờ làm cỏ.  Bà làm rất khỏe và không chỉ làm cỏ mà còn trồng CA-MAU-02nhiều loại bông hoa làm cho khuôn viên nhà thờ trở nên rất đẹp.  Bà lúc nào cũng nghĩ tới việc chung, thậm chí có những hôm bà bị ốm sốt, người rất mệt mỏi nhưng bà cũng cố lê bước tới nhà thờ để làm tiếp việc này, việc kia.  Bà nói: mình tranh thủ làm vì sắp tới ngày Lễ rồi, mình để bê bối như vậy không thể coi được.

Chị ạ, em thấy hình ảnh của bà quả là một tấm gương cho em phải suy nghĩ, một sự cho đi, không nghĩ tới riêng mình, luôn có tinh thần chung, quên đi mọi mệt nhọc của tuổi già để phục vụ Giáo Hội.

Người thứ 2 là bà nguyễn Thị Phấn, hay còn gọi là bà Tám.  Bà năm nay đã 78 tuổi rồi.  Bà sống một mình, xa nhà thờ. Chân của bà bị đau nên bà đi lại cũng khó khăn. Thế nhưng, hằng ngày bà vẫn làm bánh bò và bê đi bán khắp làng ngay từ khi trời vừa rạng sáng.  Bà cố gắng tự lo cho cuộc sống bao nhiêu có thể.  Ngoài phần gạo Hội Hồng Ân cho hằng tháng, bà cố kiếm thêm chút tiền qua việc bán bánh bò để có thêm chút mắm, chút muối cho bữa ăn và trang trải mọi sinh hoạt.

Không những thế, bà còn lo cho công việc chung rất tốt.  Hằng ngày, sau giờ đi bán bánh bò là bà cùng với cụ Năm Năng đến nhà thờ làm cỏ, tới trưa mới về. Trên đường về nhà, hai bà còn nhặt nhặn những chai nhựa người ta vất ở đường về bán ve chai, hoặc là ôm những bó củi về để thổi cơm…. Chiều đến, 2 bà lại có mặt để đọc kinh Lòng Chúa Thương Xót lúc 15 giờ. Hai bà nói: ngày nào Chúa cho mình đủ sức để đến với Chúa thì mình cứ đến, mình không bỏ Chúa đâu. Các bà rất tin tưởng vào sự quan phòng của Chúa… Nghe thương quá hả chị?

Người thứ 3 là bà Đàm Thị  Ân.  Bà năm nay đã 85 tuổi rồi.  Bà sống cùng cháu gái đang học lớp 3.  Cả hai bà cháu sống trong căn chòi rất tội nghiệp, ngày nắng thì trong nhà nhìn thấy mặt trời, ngày mưa thì nền nhà lầy lội như đám ruộng.  Bà mới bị té gãy chân.  Giờ vẫn cũng chưa lành hẳn nên bà đi lại còn khó khăn.  Các con của bà đều đi làm xa và chẳng đoái hoài tới cuộc sống của bà.  Bà còn bị nặng tai nên không nghe được người khác nói.

Hai bà cháu sống qua ngày nhờ sự giúp đỡ của mọi người.  Hằng ngày cháu gái phải đi câu hoặc đi mò con cua con cá  về làm thức ăn; còn buổi chiều thì cháu đến trường.  Khi nhận được những bao gạo mà Hội Hồng Ân giúp, bà mừng và cảm động lắm.  Mặc dù cuộc sống đầy những khó khăn nhưng bà vẫn tin tưởng vào Chúa.  Bà phó thác tất cả vào Chúa và bà tin rằng Chúa sẽ không bỏ rơi bà…

Khi nghe biết về hoàn cảnh các cụ như thế, Hồng Ân, lại một lần nữa, cám ơn quý ân nhân đã cộng tác với Hồng Ân để đem niềm vui đến cho các cụ trong những tháng ngày cuối đời, giúp các cụ bớt cực nhọc lo kiếm gạo.  Sự quảng đại của các ân nhân, chắc chắn sẽ được đền bù bằng những Hồng Ân trong cuộc sống mà Thiên Chúa sẽ trao tặng lại một lúc nào đó trong cuộc sống cho quý vị. Amen.

 

 

hoahongvang

VỪA THĂM VỪA CHẠY

OPBN-THAM-CHAY2Kính thưa quý vị,

Dưới đây là lá thơ cùng các hình ảnh thăm viếng một vài bản làng XX tại miền Bắc Việt Nam do các Sơ dòng Đa Minh Bắc Ninh thực hiện.  Vì sự tế nhị cần bảo mật, Hồng Ân xin tạm ẩn tên địa danh, nơi mà các Sơ đã đến thăm và có vài dự tính cho tương lai.  Đây là một tình trạng chung của các thôn làng của người dân tộc thiểu số.  Họ đã nghèo lại bị cô lập vì chính quyền địa phương nên cuộc sống lúc nào cũng thiếu thốn, chậm phát triển.  Thật thương!

 

Thưa chị,

Xin chị cùng tạ ơn Chúa với chúng em. Đúng là mọi sự được Chúa an bài cả. May quá chị à. Chị em chúng em với chuyến đi bác ái vùng sâu đã về tới nhà bình an. Đúng là vùng OPBN-THAM-CHAY3sâu đường xa lại cực kỳ gập ghềnh khó đi.  Ngồi trên xe mà như bị... đi đầy vậy!  May sao vừa về tới nhà thì hôm sau mưa tầm tã đến độ ngập hết cả nhà chúng em rồi đây. Sợ quá chị ạ!  Nếu chậm một hôm thì có lẽ là chúng em không về đến nhà được mà sẽ kẹt lại ở đâu đó vì mưa lũ.

          Tạ ơn Chúa!  Thế là chúng em đã hoàn thành sứ vụ tới ăn Tết với anh chị em bệnh tật, nghèo khổ.  Đặc biệt là anh chị em vùng dân tộc thiểu số. Với số tiền chị gửi về, em đã đổi ra tiền Việt, rồi các chị em chúng em đã từng nhóm đem gạo đi thăm chia sẻ cho 50 cụ già nghèo neo đơn và 20 phần gạo/quà cho các anh chị em bệnh ung thư.

Với số tiền còn lại, chúng em gom góp và xin thêm được 3 tạ gạo, một số quần áo lạnh, bột giặt, khăn rửa mặt,... rồi chúng em tổ chức đi thăm và chia sẻ với 50 gia đình người Dân Tộc vùng sâu. Dưới đây là một số hình ảnh minh họa chuyến đi.

Thưa chị,

Khi chúng em tới gặp họ, có nhiều người đã ôm thắm thiết tỏ ra rất vui mừng cho dù họ không biết nói tiếng Kinh. Những đứa trẻ thấy bánh kẹo, các thùng mì tôm thì mừng rỡ như mèo thấy mỡ.  Chúng chạy ra ôm các thùng này! Người lớn thấy quần áo thì xúm vào nhặt... Thấy thương lắmthật khó diễn tả vì khu bản sâu thẳm này rất hiếm người vào thăm.  Họ lại rất khổ vì chính quyền… quá quan tâm nên thấy ai lạ mặt vào thăm là họ hạch hỏi rồi đuổi ra. Dân chúng bị kìm kẹp tứ bề.  Khổ lắm!

Chúng em vào tới một gia đình mà mình đã liên lạc từ trước.  Khi vác được mấy chuyến thực phẩm vào, chính quyền Xã Hội đã biết và hạch hỏi.... Buồn quá chị à, mình phát quà mà phải làm trong sự vội vàng như “Đêm Vượt Qua”, rồi chạy vội vào khu khác.  Đi được hai khu thì lại phải chạy trốn tiếp... Với số quà còn lại chúng em phải đưa cho một gia đình mà mình đã quen để họ phân phát cho những hộ dân bản mà chúng em chưa kịp trao.

Thật đau khổ vì một đất nước nghèo lại còn kiêu căng, ích kỷ. Thế đấy chị ơi!  Người nghèo vẫn cứ mãi nghèo thôi, bị khống chế đủ điều nên người dân vùng sâu cứ mãi mắc kẹt không thể thoát ra được.

Vâng một vài chia sẻ xin chị cũng như mọi người cầu nguyện cho công cuộc truyền giáo của Việt Nam chúng ta, nhất là nơi anh chị em Dân Tộc Thiểu Số.

          Mến chào và hẹn gặp lại chị lần sau…

 

 

 OPBN-THAM-CHAY4OPBN-THAM-CHAY5OPBN-THAM-CHAY6OPBN-THAM-CHAY7OPBN-THAM-CHAY9OPBN-THAM-CHAY10OPBN-THAM-CHAY11OPBN-THAM-CHAY12OPBN-THAM-CHAY13OPBN-THAM-CHAY14OPBN-THAM-CHAY15OPBN-THAM-CHAY16OPBN-THAM-CHAY17OPBN-THAM-CHAY18OPBN-THAM-CHAY19OPBN-THAM-CHAY20OPBN-THAM-CHAY21OPBN-THAM-CHAY22OPBN-THAM-CHAY23OPBN-THAM-CHAY24OPBN-THAM-CHAY26OPBN-THAM-CHAY27OPBN-THAM-CHAY28OPBN-THAM-CHAY29OPBN-THAM-CHAY30OPBN-THAM-CHAY31

 

hoahongvang

NĂM 2017: NHẬN THÊM CÁC BỆNH NHÂN PHONG CÙI MỚI

KONTUM1Nhờ sự tiếp tay của các ân nhân mà Hồng Ân cứ từ từ mỗi năm gia tăng thêm số các bệnh nhân phong cùi được nhận gạo hằng tháng.  Người bệnh mừng đã đành, mà các Sơ phục vụ họ cũng mừng không kém.  Đầu năm 2017 này, Hồng Ân đã gia tăng thêm 50 người bệnh nhận gạo nữa.  Được tin, Sơ Y Lan đã thông báo và phân chia ra cho một vài làng hẻo lánh khác để lập danh sách và nhận ngân khoản mua gạo.  Vì thế, ngay từ đầu năm, Hồng Ân đã có đủ danh sách và hoàn cảnh sống của 50 bệnh nhân phong cùi.  Tuy nhiên, số hình ảnh vẫn còn cần cập nhật vì một vài làng các Sơ (cũng là người Dân Tộc) … không biết chụp hình, và lại càng không biết gởi hình qua email, nên phải nhờ người.  Vì vậy, hình ảnh sẽ bị chậm trễ.  Nghe mà… thương cả cho các Sơ!

 

Kính thưa chị,

Trước tiên cho em gửi lời kính cám ơn Hội Hồng Ân rất nhiều đã cùng chúng  em giúp cho bệnh nhân Phong mà chúng em đang phục vụ, nếu không có Hội chúng em cũng không biết lấy gì để mà giúp họ về vật chất.  Nay nhờ có Hội giúp đỡ, chúng em đỡ lo lắng rồi. Tạ ơn Chúa đã sắp đặt cho chúng ta có cơ hội làm việc chung với nhau. Chúng em rất vui mừng và chỉ biết ơn Hội bằng lời cầu nguyện nhỏ bé của chúng em thôi.

Chúng em rất chân thành cám ơn Hội nhiều lắm.

Sr Y Lan

(Trưởng Ban Tông Đồ, kiêm Phó Bề trên Tổng Quyền)

 

Hồng Ân xin giới thiệu trước với quý vị 20 bệnh nhân đã có đủ hình ảnh.  Số 30 người còn lại sẽ từ từ “ra mắt” chúng ta sau.

 

 KONTUM2KONTUM3KONTUM4KONTUM5KONTUM6KONTUM7KONTUM8KONTUM9KONTUM10KONTUM11KONTUM12KONTUM13KONTUM14KONTUM15KONTUM16KONTUM17KONTUM18KONTUM19KONTUM20

 

 

 

hoahongvang