2. Bà Trần Thị Phương Huyền (1962)
Bà Huyền bị sứt môi bẩm sinh nặng nên nói chuyện khó nghe rõ và ăn uống cũng khó khăn. Bà sống một mình trong căn nhà cấp bốn cũ kỹ của người em trai cho ở tạm.
Do sức khỏe yếu và khuyết tật nên bà không thể tìm được việc làm. Cuộc sống của bà chủ yếu dựa vào khoản trợ cấp ít ỏi của nhà nước, sự giúp đỡ của bà con lối xóm và gạo hỗ trợ của các Sơ. Cuộc sống đơn độc và thiếu thốn khiến tuổi già của bà càng thêm vất vả.

