​A HUYÊN – CẬU BÉ BƯỚC RA TỪ NGỌN LỬA

Mời quý vị cùng theo dõi câu chuyện của cậu bé A Huyên, người mà Hồng Ân đã cùng đồng hành với em từ sau ngày em bị ngọn lửa thiêu sống vào năm 2018 vừa qua.

Câu chuyện của A Huyên không phải là một điều gì quá xa lạ, nhưng lại là một nỗi đau khiến người ta khó lòng quên được.

Năm 2018, các Sơ dòng Ảnh Phép Lạ kể cho Hồng Ân nghe về một cậu bé ở Kontum, tên là A Huyên. Khi ấy, gia đình em chỉ nói vắn tắt: “Em bị bỏng nặng.” Nhưng đằng sau mấy chữ đơn sơ ấy là một bi kịch khiến bất cứ ai nghe xong cũng lặng người.

Hôm đó, A Huyên mới 8 tuổi. Như bao đứa trẻ nghèo nơi vùng cao, em đã quen với việc phụ giúp gia đình. Bố nhờ em ra tiệm mua một ít xăng cho chiếc xe máy cũ. Ở vùng quê nghèo, xăng không cần can hay chai, người ta có thể đựng trong túi nylon, bán từng lít nhỏ cho những gia đình thiếu thốn.

Trên đường trở về, tai họa bất ngờ ập xuống. Một vài đứa trẻ trong làng thấy em cầm túi xăng thì nổi hứng nghịch dại. Một đứa cầm hộp diêm, chạy theo sau, vừa cười vừa đòi châm lửa “cho vui”.  A Huyên hoảng sợ, ôm túi xăng mà chạy. Nhưng em càng chạy, đứa kia càng đuổi. Khoảng cách bị rút ngắn… và rồi, trong khoảnh khắc định mệnh, que diêm được quẹt lên.  Ngọn lửa bùng cháy dữ dội!!!

Túi xăng phát nổ ngay trên tay em, lửa táp vào người cậu bé 8 tuổi. Tiếng la hét vang lên. Người lớn xung quanh hoảng hốt chạy đến dập lửa, cứu em… nhưng tất cả đã quá muộn.  Thân thể nhỏ bé của em bị thiêu đốt nặng nề!!!

Gia đình nghèo đến mức tuyệt vọng. Khi đưa em về, họ đã nghĩ đến điều đau lòng nhất: để em ra đi ở nhà… vì không có tiền chữa trị.  May mắn thay, tình người đã không bỏ rơi em. Cô giáo của Huyên khi đến thăm đã không cầm được nước mắt. Cô đứng ra kêu gọi mọi người giúp đỡ. Một vị bác sĩ cũng mở lòng nhận chữa trị cho em, gần như không lấy tiền.

A Huyên, cậu bé từng lanh lợi, thông minh, là niềm vui của gia đình đông con, giờ đây phải học cách sống lại từ đầu trong một thân thể đầy thương tích. Những năm sau đó, nhờ sự giúp đỡ âm thầm của một ân nhân Hội Hồng Ân, gia đình em có thêm lương thực để sống qua ngày. Với riêng Huyên, đó là niềm an ủi lớn lao.   Và hôm nay, em vẫn sống. Em không còn đi lại bình thường. Khi ra ngoài, em chống nạng. Ở trong nhà, em lết từng chút trên nền đất. Nhưng điều khiến người ta nghẹn lòng không phải chỉ là những vết thương trên thân thể… mà là cách em vẫn chọn sống.

Vừa qua, khi đến thăm, Hội Hồng Ân không thấy em nằm đó than thở. A Huyên đang ở ngoài sông. Em đi bắt cá, vì em bơi rất giỏi, vì em không muốn nằm một chỗ cho buồn, và vì em muốn góp chút gì đó cho gia đình, dù chỉ là vài con cá nhỏ cho bữa ăn đạm bạc.  Giữa đau đớn và thiếu thốn, A Huyên vẫn sống, vẫn cố gắng, và vẫn giữ được một điều rất quý giá: ý chí của một đứa trẻ không chịu đầu hàng số phận.

Câu chuyện của em không chỉ là một nỗi thương tâm… mà còn là một lời nhắc nhở lặng lẽ về tình người, và về sức mạnh phi thường có thể nảy mầm ngay trong những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất.