Cộng Đoàn Vụ Bổn tại Buôn Mê Thuột, nơi các Sơ Dòng Đa Minh Thánh Tâm đang âm thầm phục vụ, vẫn còn rất nhiều gia đình nghèo khổ, bệnh tật, phần lớn là những anh chị em người Dân Tộc Thiểu Số phải sống trong cảnh thiếu thốn đủ bề. Nhiều người trong số họ là những gia đình di cư từ các vùng núi phía Bắc vào, chưa có đất đai canh tác, không nghề nghiệp ổn định, lại thêm bệnh tật hoặc tuổi già sức yếu. Cuộc sống của họ vì thế càng trở nên bấp bênh và chật vật.
Trong nhiều năm qua, Hội Hồng Ân đã cố gắng nâng đỡ họ qua chương trình “Gạo Hồng Ân”, nhằm giúp các gia đình nghèo có thêm lương thực để duy trì cuộc sống. Tuy món quà không lớn, nhưng đó là nguồn động viên quý giá giúp họ cảm nhận được tình thương và sự quan tâm của những tấm lòng nhân ái.
Dưới đây là một số hoàn cảnh rất đáng thương mà các Sơ đang trực tiếp thăm viếng và nâng đỡ. Hy vọng qua những dòng giới thiệu đơn sơ này, quý ân nhân nơi hải ngoại có thể phần nào hiểu được cuộc sống khó khăn của họ và rộng lòng tiếp tay giúp đỡ.
1. Hàng Thị Sâu (1976) ***
Chị Hàng Thị Sâu là vợ của anh Vàng A Chua, mẹ của sáu người con còn nhỏ. Vì sức khỏe suy yếu nên chị không còn khả năng lao động. Gánh nặng gia đình vì thế dồn hết lên người chồng với công việc làm thuê bấp bênh. Sáu đứa trẻ đang tuổi ăn học nhưng gia đình thường xuyên thiếu thốn, bữa no bữa đói.
2. Mùa Thị Tông *** Chị Mùa Thị Tông là một người mẹ đơn thân, phải một mình nuôi hai đứa con nhỏ ốm yếu. Gia đình từ Sơn La vào Tây Nguyên sinh sống nhưng không có ruộng nương hay đất đai. Hiện ba mẹ con phải ở nhờ nhà người quen và sống nhờ vào những công việc làm thuê ít ỏi, cuộc sống vô cùng chật vật.
3. Giàng A Mai (1960) *** Ông Giàng A Mai mắc bệnh thận kéo dài, sức khỏe yếu nên không thể làm việc nặng. Gia đình mới từ La Sơn vào lập nghiệp, chưa có đất canh tác. Hằng ngày ông cùng người thân phải đi làm thuê làm mướn để kiếm từng bữa ăn, cuộc sống rất bấp bênh và thiếu thốn.
4. Mùa A Chống (1970) *** Gia đình anh Mùa A Chống cũng là người mới từ La Sơn đến. Gia đình đông con nhưng không có ruộng nương. Vì ít biết tiếng Kinh nên anh rất khó tìm được công việc ổn định, chủ yếu làm thuê theo ngày. Cuộc sống của cả gia đình phụ thuộc vào những công việc tạm bợ nên thường xuyên thiếu ăn.
5. Tràng Thị Sua (1955) *** Bà Tràng Thị Sua cùng chồng tuổi đã cao, sức khỏe yếu. Hai ông bà mới từ La Sơn vào, không có đất đai để canh tác. Tuổi già khiến họ không còn sức làm thuê như trước, cuộc sống hiện nay chủ yếu nhờ vào sự giúp đỡ của bà con lối xóm và các tấm lòng hảo tâm.
6. Vàng Thị Pàng (1980) *** Chị Vàng Thị Pàng bị câm điếc và mắc bệnh thần kinh. Suốt ngày chị chỉ ngồi một mình bên chiếc võng, ít giao tiếp với mọi người. Trước đây chị sống với người cha già yếu, nhưng nay cha đã qua đời, chị phải nương nhờ vào người em trong gia đình vốn cũng rất nghèo khó.
7. Mùa Thị Mê (1987) ***
Chị Mùa Thị Mê cũng bị câm điếc và mắc bệnh thần kinh. Trong hoàn cảnh yếu đuối và không thể tự bảo vệ mình, chị đã bị hại và sinh một đứa con nhỏ. Một mình chị không thể chăm sóc con, cuộc sống của hai mẹ con vô cùng thiếu thốn và cần sự giúp đỡ của cộng đồng.
8. Mùa Thị Sông (1940) *** Bà Mùa Thị Sông đã lớn tuổi và mắc bệnh thần kinh. Bà thường đi lang thang suốt ngày đêm, không kiểm soát được bản thân. Con cháu của bà vì mưu sinh phải đi làm xa, không thể ở nhà chăm sóc thường xuyên, nên cuộc sống của bà rất bấp bênh và đáng thương.
9. Mùa Thị Pàng (Hoa) (1970) *** Chị Mùa Thị Pàng, còn gọi là Hoa, sống cùng người mẹ già. Gia đình mới từ La Sơn vào nên chưa có đất canh tác. Chị có nhiều con, lại thường xuyên đau ốm và đã trải qua hai lần đổ vỡ hôn nhân. Cuộc sống của mẹ con chị rất khó khăn, thiếu thốn đủ bề.
10. Giàng A Chảnh (1975) *** Ông Giàng A Chảnh bị mù lòa nên không thể tự lao động. Gia đình mới chuyển đến nên không có đất ruộng hay nương rẫy. Trong cảnh tuổi còn chưa già nhưng sức lao động đã mất, ông phải sống nhờ vào sự giúp đỡ của người thân và bà con xung quanh.
11. Dạ Vương (Nun) (1954) *** Ông Dạ Vương và vợ đều đã lớn tuổi, sức khỏe suy yếu. Hai ông bà đang nuôi người cháu nội mồ côi cha mẹ. Trong hoàn cảnh tuổi già lại phải gánh trách nhiệm chăm sóc cháu nhỏ, cuộc sống của gia đình trở nên vô cùng khó khăn.
12. Pí Nhân (Đa) (1959) *** Bà Pí Nhân tuổi đã cao và không còn khả năng lao động. Dù có năm người con, nhưng tất cả đều nghèo khó, cuộc sống bấp bênh nên không thể chăm sóc hay nuôi dưỡng bà. Vì thế bà phải sống trong cảnh thiếu thốn, phụ thuộc vào sự giúp đỡ của người khác.
13. Dạ Viu (Hun) (1946) *** Bà Dạ Viu cũng đã già yếu, sức khỏe kém nên không thể làm việc. Bà có con nhưng gia đình các con đều nghèo, cuộc sống rất chật vật nên khó có khả năng chăm sóc mẹ già đầy đủ.
14. Dạ Khuyên (H’Giáp) (1958) *** Bà Dạ Khuyên bị đau lưng nặng và không còn sức lao động. Bà có một người con, nhưng người con cũng sống trong cảnh nghèo khó nên không đủ điều kiện nuôi mẹ. Tuổi già bệnh tật khiến cuộc sống của bà ngày càng khó khăn.
15. Dạ Bin (Hồ Thị Vươn) (1940) *** Bà Dạ Bin tuổi đã cao, sức khỏe yếu. Các con của bà cũng phải vật lộn mưu sinh từng ngày, cuộc sống vô cùng thiếu thốn nên không thể chăm sóc mẹ chu đáo. Bà phải sống trong cảnh thiếu thốn và trông chờ vào sự trợ giúp của cộng đồng.
16. Hồ Văn Vườn (1953) *** Ông Hồ Văn Vườn bị liệt cả hai chân nên hoàn toàn mất khả năng đi lại và lao động. Gia đình nghèo nên không có điều kiện chăm sóc y tế hay hỗ trợ sinh hoạt cho ông đầy đủ. Cuộc sống của ông vì thế rất khó khăn và phụ thuộc vào sự giúp đỡ của người khác.
17. Y Yiếp (1964) *** Ông Y Yiếp có tám người con nhưng vợ đã qua đời từ lâu. Hiện ông sống một mình trong căn nhà đã xuống cấp nghiêm trọng. Các con của ông đều sống xa và cũng nghèo khó nên không thể chăm lo cho cha. Tuổi đã cao, sức khỏe yếu, ông không còn khả năng lao động và phải trông cậy vào sự giúp đỡ của những tấm lòng hảo tâm.
18. Mùa A Chang Ly (1970) *** Gia đình ông Mùa A Chang Ly mới từ La Sơn vào sinh sống, chưa có đất đai canh tác. Ông mắc bệnh phổi nên sức khỏe yếu, mất khả năng lao động. Hai vợ chồng lại thường xuyên đau ốm, cuộc sống rất khó khăn và bấp bênh.
Những hoàn cảnh trên chỉ là một phần nhỏ trong số rất nhiều mảnh đời khó khăn nơi vùng cao nguyên này. Mỗi bao gạo, mỗi sự chia sẻ tuy nhỏ bé nhưng lại là nguồn hy vọng lớn lao giúp họ vượt qua những ngày tháng thiếu thốn.
Ước mong rằng qua lời giới thiệu đơn sơ này, quý ân nhân ở khắp nơi, đặc biệt là nơi hải ngoại, sẽ cảm nhận được phần nào nỗi vất vả của những người nghèo nơi đây và rộng lòng tiếp tay, để chương trình “Gạo Hồng Ân” có thể tiếp tục nâng đỡ nhiều mảnh đời bất hạnh hơn nữa.