MỖI NGÀY LÀ MỘT CUỘC VẬT LỘN VỚI BỆNH TẬT VÀ NGHÈO ĐÓI – BÀ RỊA
Huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu là một vùng đất nhiều nắng gió, nhưng đời sống của người dân còn gặp nhiều khó khăn. Phần lớn họ sống nhờ vào nông nghiệp, trồng cao su, điều, cà phê hoặc làm thuê mướn, thu nhập bấp bênh, không ổn định. Nhiều gia đình đã già cả, bệnh tật, mất khả năng lao động, trong khi con cái thì nghèo khó, không giúp đỡ được gì. Nhà cửa xuống cấp, mái dột, tường nứt, nhiều gia đình phải sống trong những căn nhà tạm bợ, bữa đói bữa no. Nỗi lo về cơm áo gạo tiền, về sức khỏe và tương lai của con cháu luôn đè nặng lên vai những con người hiền lành và lam lũ nơi đây.
Ở vùng đất này, các Sơ dòng Đa Minh Thánh Tâm đã thành lập nhiều cộng đoàn để phục vụ dân nghèo, mang đến sự chăm sóc thiết thực cho họ: từ các bữa ăn đầy đủ, thuốc men, đến sự đồng hành tinh thần và lắng nghe những nỗi niềm khốn khó. Các Sơ cũng phối hợp với Hội Hồng Ân để trợ giúp lương thực qua chương trình Gạo Hồng Ân, giúp những gia đình này có bữa ăn ổn định, bớt lo âu về ngày mai.
Những con người ở Xuyên Mộc sống rất khiêm nhường, chịu thương chịu khó, nhưng mỗi ngày với họ là một cuộc chiến đấu âm thầm với bệnh tật, đói nghèo, và sự thiếu thốn vật chất lẫn tinh thần. Nhờ tình thương của các Sơ và sự trợ giúp của Hội Hồng Ân, họ được cảm nhận hơi ấm của cộng đồng, có những bữa cơm đủ đầy hơn, niềm vui nhỏ nhoi nhưng quý giá giữa những tháng ngày khốn khó. Sự quan tâm này không chỉ giúp họ vượt qua đói nghèo, mà còn thắp lên hy vọng, sự an ủi và niềm tin vào cuộc sống, giúp họ cảm thấy không đơn độc trong những lúc cô quạnh và khó khăn nhất.
Ông Bà Đoàn Thị Tứ (1944) ***
Hai ông bà sống trong căn nhà cấp bốn đã xuống cấp, mái tôn rách nát, tường bong tróc. Con trai duy nhất lập gia đình nhưng cũng nghèo, không thể giúp bố mẹ. Nay ông đã qua đời, bà già yếu, đau nhức khắp cơ thể, đi lại khó khăn, ăn uống nhờ vào hàng xóm và những phần gạo, lương thực được trợ giúp. Căn nhà nhỏ càng trở nên trống trải, nhưng bà vẫn cố gắng sống qua ngày, nhờ từng chút tình thương của cộng đồng.
Ông Nguyễn Văn Thảo (1946) ***
Ông Thảo bị tai biến, tay chân co quắp, không tự chăm sóc bản thân được. Con cái đã có gia đình nhưng đều nghèo, trong đó con gái bị bệnh đao dạng nhẹ, không lao động được, sống phụ thuộc vào cha mẹ. Mỗi bữa cơm đều phải nhờ vào người thân hay hàng xóm. Nhờ sự trợ giúp của Hội Gạo Hồng Ân, ông bà có thêm niềm vui nhỏ trong những ngày đầy khó khăn, cảm nhận được hơi ấm của tình người.
Bà Mai Thị Khuyên (1937) ***
Bà sống trong căn nhà tình thương nhỏ, một mình, bị đau khớp, đi lại khó khăn. Người con duy nhất cũng nghèo, không giúp được gì. Bà ăn những gì có, khi nào có tiền nhờ hàng xóm mua hộ. Cuộc sống bà rất đơn sơ, bữa đói bữa no, nhưng bà vẫn kiên cường, biết trân trọng từng phần lương thực được trao từ Hội Hồng Ân.
Bà Nguyễn Thị Bê (1958) ***
Chồng bà đã mất, bà nuôi 4 đứa cháu mồ côi. Bản thân già yếu, bệnh tật, đi lại khó khăn, phải nương nhờ sự giúp đỡ của hàng xóm và người thân. Con trai nghề nghiệp thất thường, không ổn định, gia đình thiếu thốn đủ bề. Sự trợ giúp của Hội Gạo Hồng Ân giúp bà có thêm phần lương thực để chăm sóc các cháu và sống qua những ngày gian khó.
Bà Châu Thị Miễn (1939) ***
Bà sống với con gái lớn tuổi, thần kinh yếu, không thể lao động. Hai mẹ con trồng vài cây rau xung quanh nhà, sống nhờ vào sự giúp đỡ của xóm làng. Cả hai thường xuyên đau ốm, bữa ăn đạm bạc. Hội Gạo Hồng Ân mang đến cho họ những bữa ăn ổn định hơn, giúp họ vơi bớt nỗi lo thường nhật.
Bà Nguyễn Thị Lý (1955) ***
Bà sống một mình, không lập gia đình, mắt mờ, tai điếc, sức khỏe yếu, không tự chăm sóc bản thân được. Mỗi bữa ăn là nhờ vào sự giúp đỡ của người khác. Sự quan tâm của Hội Hồng Ân giúp bà cảm thấy không đơn độc, từng phần gạo và lương thực là niềm an ủi giữa những ngày khốn khó.
Chị Nguyễn Thị Việt (1983) ***
Chồng mất do tai nạn lao động, chị nuôi 3 con nhỏ, đi phụ quán cơm để kiếm sống. Thu nhập chật vật, nhà cũ dột nát, hiện 4 mẹ con ở nhà tình thương giáo xứ cấp. Các con ngoan ngoãn, chăm học, học giỏi. Hội Gạo Hồng Ân hỗ trợ phần lương thực, giúp chị yên tâm lo cho con từng bữa ăn.
Bà Tôn Hồng Hảo (1934) ***
Hai vợ chồng già sống với người con nuôi 43 tuổi bị tâm thần. Ông già yếu đã qua đời, bà hay đau ốm, đi nhặt ve chai để kiếm sống, bữa đói bữa no. Người con thường bỏ đi lang thang. Nhờ sự giúp đỡ của Hội Gạo Hồng Ân, bà có phần lương thực ổn định, giảm bớt phần nỗi nhọc nhằn trong những ngày tuổi già cô quạnh.
Bà Đoàn Thị Kham (1956) ***
Chồng mất, sống cùng con gái và 2 cháu ngoại. Hai mẹ con bóc vỏ hạt điều kiếm sống, thu nhập bấp bênh, không đều, có khi không có việc làm. Hai cháu nhỏ đến tuổi đi học nhưng không đủ tiền. Bà hay đau ốm, sống nhờ vào sự giúp đỡ của hàng xóm và Hội Gạo Hồng Ân.
Bà Nguyễn Thị Nhung (1945) ***
Bà nuôi cháu nội học lớp 11, bố cháu mất do tai nạn, mẹ bỏ đi. Bà sống nhờ tiền trợ cấp người già và sự giúp đỡ của họ hàng, xóm làng. Phần lương thực từ Hội Hồng Ân giúp bà đảm bảo bữa ăn cho cháu và tiếp sức cho cháu đến trường.
Bà Võ Thị Nguyệt (1941) ***
Bà già yếu sống cùng con gái và cháu ngoại. Con gái bị cụt tay thời chiến, mắc bệnh tim và huyết áp thấp, không lao động nặng được. Ba bà cháu nuôi nhau, sống trong căn nhà dột nát. Hội Gạo Hồng Ân hỗ trợ lương thực, giúp họ phần nào vượt qua khó khăn từng ngày.
ị Lê Thị Thanh Giang (1969) ***
Chồng mất, nuôi 3 con nhỏ, làm phụ hồ, công việc bấp bênh, thu nhập thấp. Con lớn trí tuệ chậm phát triển, hai con nhỏ chăm học, học giỏi. Hội Gạo Hồng Ân giúp phần lương thực, giúp gia đình chị vượt qua những ngày khó khăn.
Gia đình Nguyễn Thị Thu Hương (1981) ***
Hai vợ chồng làm phụ hồ, nuôi 6 con. Con lớn bị thần kinh nhẹ, ba cháu đi học, ba cháu nhỏ hay đau ốm. Nhà cũ cấp 4 đã xuống cấp, vừa bị chập điện cháy phòng. Hội Gạo Hồng Ân mang lương thực đến kịp thời, giúp gia đình ổn định phần nào.
Anh Lý Minh Hùng (1969) ***
Vợ bỏ đi, sống với 4 con trong căn nhà cấp 4 xuống cấp. Hai con chậm phát triển, anh đi làm phụ hồ để nuôi các con. Cuộc sống thiếu trước hụt sau, thường xuyên đau ốm. Hội Gạo Hồng Ân hỗ trợ lương thực để gia đình anh bớt khó khăn.
Bà Cao Thị Hoa (1947) ***
Sống một mình, đi thu gom ve chai để sống qua ngày. Bà già yếu, thường đói khát, sự trợ giúp từ Hội Gạo Hồng Ân là nguồn nuôi sống quan trọng, giúp bà không đơn độc trong tuổi già.
à Cao Thị Lan (1956) ***
Không người thân, sống một mình, chân lệch khớp gối do tai nạn, đi mua ve chai để bán kiếm sống. Bà gầy yếu, hay đau ốm, sống nhờ sự giúp đỡ của Hội Hồng Ân và cộng đồng xung quanh.
Anh Nguyễn Đình Xuân (1974) ***
Bị tai biến liệt nửa người, không lao động được, vợ đi cạo mủ cao su thuê, hai con nhỏ đi học. Thu nhập của vợ không đủ, gia đình thiếu thốn nhiều mặt. Hội Gạo Hồng Ân trợ giúp lương thực giúp họ có thêm phần ăn cho cả nhà.
Nguyễn Đoàn Tiến Đạt (2008) ***
Sống cùng cha và em trai, mẹ bỏ đi. Năm ngoái phát hiện bị bệnh thận nặng, em cũng bị bệnh nhẹ hơn. Hai anh em phải nghỉ học để điều trị. Bố làm lái xe chở đá, thu nhập hạn chế. Sự trợ giúp từ Hội Gạo Hồng Ân giúp gia đình có thêm phần lương thực và tiếp sức chữa bệnh.
Chị Nguyễn Trần Phương Thanh (1981) ***
Chị có 2 con nhỏ, làm thuê mướn kiếm sống, thu nhập bấp bênh do sức khỏe yếu. Chồng là dân tộc thiểu số, cũng làm thuê mướn. Gia đình khó khăn, nhờ Hội Gạo Hồng Ân hỗ trợ, chị có thêm phần lương thực đảm bảo cho bữa ăn hàng ngày.
Bà Nguyễn Thị Tự (1930) ***
Sống một mình, làm cơm rượu bán, thu nhập ít ỏi khoảng 20.000 đồng mỗi ngày, mua đồ ăn hoặc nhờ hàng xóm cho gì ăn nấy. Bà hay đau ốm, sống rất cô quạnh, Hội Gạo Hồng Ân giúp phần lương thực, giúp bà có thêm bữa ăn và cảm thấy ấm áp hơn.