GIỮA ĐAU YẾU VÀ CÔ ĐƠN – THÁI BÌNH

Giữa những làng quê bình dị của Thái Bình, có những con người đã âm thầm đi qua biết bao năm tháng trong đau yếu, bệnh tật và cô đơn. Có người nằm liệt gần cả đời người, có người sống lặng lẽ trong căn nhà khóa kín, có người từng mất dần người thân ngay bên cạnh mình. Tuổi già, bệnh tật và hoàn cảnh nghèo khó khiến sức khỏe của họ ngày một suy yếu hơn theo năm tháng.

Suốt nhiều năm qua, nhờ sự trợ giúp âm thầm nhưng bền bỉ của một vị ân nhân đặc biệt thuộc Hội Hồng Ân, cùng sự chăm sóc tận tình của các Sơ dòng Dòng Đa Minh Thái Bình, 11 hoàn cảnh đau thương này vẫn có thêm chút hơi ấm, niềm an ủi và sự nâng đỡ trong cuộc sống hằng ngày.

Có cụ Nguyễn Thị Ái đã 83 tuổi, sức khỏe suy kiệt, sống trong tình trạng lẫn nặng, không còn nhận ra người thân. Có anh chị Đặng Văn Yên và Đặng Thị Sảnh, mỗi người mang một dạng khuyết tật khác nhau nhưng vẫn cố gắng chấp nhận thực tại để tiếp tục sống. Có hai anh em Nguyễn Bá và Nguyễn Vương gần 40 năm nằm trên giường bệnh vì bệnh nhược cơ, nay lại thêm nỗi đau mất mẹ vào dịp Tết vừa qua.

Có anh Trần Văn Khánh, sau tai nạn phải gắn bó với xe lăn, một mình gồng gánh nuôi con nhỏ bằng nghề shipper và thu mua phế liệu. Có cháu Phạm Công Nhân bị liệt bẩm sinh, nay chỉ còn lại một mình trên giường bệnh sau khi hai người em cùng mắc bệnh đã lần lượt qua đời. Có những cụ già sống trong cô quạnh như ông Hà Văn Tích hay bà Vũ Thị Thùy, quanh năm chỉ mong có người ghé thăm để căn nhà bớt lạnh lẽo.

Có bà Nguyễn Thị Thuận mù bẩm sinh, bị tiểu đường giai đoạn cuối; bà Nguyễn Thị Mùi liệt tứ chi suốt 40 năm; hai chị em bà Nguyễn Thị Xoan và Nguyễn Thị Xuân nương tựa vào nhau trong bệnh tật và trợ cấp ít ỏi. Có anh Đào Văn Thạch mang bệnh tâm thần nặng, cả gia đình kiệt quệ vì bệnh tật chồng chất.

Nhiều người trong số họ đã lần lượt qua đời vì tuổi tác và bệnh nặng. Các Sơ lại tiếp tục tìm đến những hoàn cảnh mới, thay thế vào danh sách trợ giúp, để hành trình yêu thương ấy không bị gián đoạn.

Những phần quà tuy không lớn, nhưng là nguồn động viên quý giá giúp họ cảm nhận rằng mình chưa bị lãng quên giữa cuộc đời. Đó không chỉ là sự trợ giúp vật chất, mà còn là sự hiện diện âm thầm của lòng nhân ái, của tình người và niềm hy vọng.