CÁC BỆNH NHÂN LỌC THẬN: CĂN BỆNH KHÔNG CÓ … LỐI VỀ!

Giữa nhịp sống hối hả và những ồn ào thường nhật, có những con người âm thầm sống trong bóng tối của nghèo đói và bệnh tật. Họ không kêu than, không oán trách, chỉ lặng lẽ từng ngày chiến đấu để giữ lấy một chút sự sống mong manh. Đó là những người cha, người mẹ, người ông bà, hay thậm chí là những em bé còn đang tuổi ăn học.  Tất cả đều có chung một điểm: mang trong mình căn bệnh suy thận giai đoạn cuối và đang từng ngày sống nhờ vào những lần chạy thận định kỳ.

Chạy thận không chỉ là một hành trình thể xác với kim tiêm, thuốc men và những cơn mệt mỏi dai dẳng mà còn là hành trình của tinh thần. Bởi lẽ, họ biết mình sẽ không bao giờ “khỏi”. Căn bệnh này không có lối về, chỉ có thể duy trì sự sống trong mong manh, nếu đủ tiền. Mỗi tuần ba lần, họ lên đường đến bệnh viện với thân thể rã rời, tinh thần kiệt quệ, và túi tiền rỗng không.

Nhiều người trong số họ phải sống trong những căn phòng trọ tạm bợ, không người thân cận kề, không có công việc ổn định, không biết ngày mai sẽ lấy gì để lo viện phí. Có người bị chồng bỏ khi phát hiện bệnh, có người đã mất vợ, mất chồng, sống nương tựa vào con nhỏ hoặc hàng xóm xa lạ. Có những bà mẹ già phải vừa chăm cháu, vừa chạy thận; những đứa trẻ mới mười lăm, mười chín tuổi đã phải nằm dài trên giường bệnh, mơ ước một ngày được sống như bao người khác.

Đằng sau mỗi gương mặt là một câu chuyện dài chưa kể. Có người đã gắn bó với máy chạy thận hơn mười năm. Có người đang cùng lúc chống chọi với nhiều bệnh khác như ung thư, tiểu đường, tai biến. Có người vừa mất đi người thân, lại vừa phải lo cho tương lai bấp bênh của con cái. Nỗi đau của họ không đơn thuần là thể xác, mà còn là nỗi lo triền miên về cơm áo, thuốc men, về tương lai của gia đình khi họ không còn nữa.

Chúng ta, những người đang sống khỏe mạnh và đủ đầy, có thể không cảm nhận hết được nỗi đau mà họ đang trải qua mỗi ngày. Nhưng chỉ cần một chút cảm thông, một chút chia sẻ, một chút hơi ấm từ trái tim biết rung động, cũng có thể giúp họ có thêm nghị lực để sống tiếp.

Dưới đây là hình ảnh các bệnh nhân đang chạy thận tại Nghệ An, miền Trung Việt Nam.  Hồng Ân xin được mời gọi bạn cùng chung tay góp một phần nhỏ bé để nâng đỡ những phận đời đang cần một ánh sáng hy vọng trong màn đêm tối tăm của bệnh tật và nghèo khó. Có thể bạn không thể chữa lành cho họ, nhưng bạn có thể giúp họ sống bớt đau hơn, bớt sợ hơn, và cảm thấy rằng mình vẫn còn được yêu thương.