CÁC BỆNH NHÂN LỌC THẬN: CĂN BỆNH KHÔNG CÓ … LỐI VỀ!
Giữa nhịp sống hối hả và những ồn ào thường nhật, có những con người âm thầm sống trong bóng tối của nghèo đói và bệnh tật. Họ không kêu than, không oán trách, chỉ lặng lẽ từng ngày chiến đấu để giữ lấy một chút sự sống mong manh. Đó là những người cha, người mẹ, người ông bà, hay thậm chí là những em bé còn đang tuổi ăn học. Tất cả đều có chung một điểm: mang trong mình căn bệnh suy thận giai đoạn cuối và đang từng ngày sống nhờ vào những lần chạy thận định kỳ.
Chạy thận không chỉ là một hành trình thể xác với kim tiêm, thuốc men và những cơn mệt mỏi dai dẳng mà còn là hành trình của tinh thần. Bởi lẽ, họ biết mình sẽ không bao giờ “khỏi”. Căn bệnh này không có lối về, chỉ có thể duy trì sự sống trong mong manh, nếu đủ tiền. Mỗi tuần ba lần, họ lên đường đến bệnh viện với thân thể rã rời, tinh thần kiệt quệ, và túi tiền rỗng không.
Nhiều người trong số họ phải sống trong những căn phòng trọ tạm bợ, không người thân cận kề, không có công việc ổn định, không biết ngày mai sẽ lấy gì để lo viện phí. Có người bị chồng bỏ khi phát hiện bệnh, có người đã mất vợ, mất chồng, sống nương tựa vào con nhỏ hoặc hàng xóm xa lạ. Có những bà mẹ già phải vừa chăm cháu, vừa chạy thận; những đứa trẻ mới mười lăm, mười chín tuổi đã phải nằm dài trên giường bệnh, mơ ước một ngày được sống như bao người khác.
Đằng sau mỗi gương mặt là một câu chuyện dài chưa kể. Có người đã gắn bó với máy chạy thận hơn mười năm. Có người đang cùng lúc chống chọi với nhiều bệnh khác như ung thư, tiểu đường, tai biến. Có người vừa mất đi người thân, lại vừa phải lo cho tương lai bấp bênh của con cái. Nỗi đau của họ không đơn thuần là thể xác, mà còn là nỗi lo triền miên về cơm áo, thuốc men, về tương lai của gia đình khi họ không còn nữa.
Chúng ta, những người đang sống khỏe mạnh và đủ đầy, có thể không cảm nhận hết được nỗi đau mà họ đang trải qua mỗi ngày. Nhưng chỉ cần một chút cảm thông, một chút chia sẻ, một chút hơi ấm từ trái tim biết rung động, cũng có thể giúp họ có thêm nghị lực để sống tiếp.
Dưới đây là hình ảnh các bệnh nhân đang chạy thận tại Nghệ An, miền Trung Việt Nam. Hồng Ân xin được mời gọi bạn cùng chung tay góp một phần nhỏ bé để nâng đỡ những phận đời đang cần một ánh sáng hy vọng trong màn đêm tối tăm của bệnh tật và nghèo khó. Có thể bạn không thể chữa lành cho họ, nhưng bạn có thể giúp họ sống bớt đau hơn, bớt sợ hơn, và cảm thấy rằng mình vẫn còn được yêu thương.
Chị Tam: 40 tuổi, đơn độc trên hành trình sống sót ***
Mới ngoài 40, chị Tam đã phải gắn bó với chiếc máy chạy thận suốt 4 năm qua. Căn bệnh quái ác không chỉ bào mòn thể xác chị, mà còn khiến người chồng quay lưng rời bỏ tổ ấm, bỏ vợ bỏ con. Nay không còn đi lại được, chị sống lặng lẽ trong nỗi đau, vừa mang bệnh, vừa gồng gánh nuôi đứa con gái học lớp 5, một đứa trẻ thiếu tình cha, thiếu cả điều kiện để tiếp tục đến trường.
Bà Hường: 60 tuổi, gánh hai chữ “bệnh nặng” và “gánh cháu” *** Đã 7 năm gắn bó với máy chạy thận, nay bà Hường lại nhận thêm án tử: ung thư trực tràng giai đoạn cuối. Chồng mất, con cái vì mưu sinh phải đi làm xa, để lại hai đứa cháu thơ cho bà chăm. Trong khi chính bà còn không tự chăm mình nổi, giờ lại lo thêm từng bữa ăn giấc ngủ cho các cháu nhỏ.
Ông Thảo: 76 tuổi, sống lay lắt cùng người vợ già yếu. *** Ông Thảo từng là người đàn ông trụ cột, mạnh mẽ, nhưng tai biến khiến ông nằm liệt từ 5 năm trước, cộng với 17 năm chạy thận. Vợ ông là bà Xuân, 69 tuổi, là người chăm sóc cho ông. Mỗi ngày, bà nhặt từng chai nhựa, lon sắt đem bán ve chai kiếm vài đồng lẻ. Hai thân già trong căn phòng trọ nhỏ, chống chọi với tuổi tác, bệnh tật và nghèo túng.
Ông Hoa: 64 tuổi, chống chọi với biến chứng sau 17 năm chạy thận *** Căn bệnh không chỉ khiến cơ thể ông Hoa ngày càng suy kiệt, mà còn kéo theo nhiều biến chứng khác khiến ông đau đớn triền miên. Bà Cúc, vợ ông, ngoài chăm sóc chồng còn phải ra kênh giăng lưới bắt cá để có thêm đồng rau cháo. Hai vợ chồng già sống nương vào nhau nơi phòng trọ ẩm thấp.
Em Yến: 19 tuổi, chị cả gồng mình chống bệnh *** Ở tuổi 19, cái tuổi người ta bắt đầu mơ ước tương lai, em Yến lại mỗi tuần 3 lần đến bệnh viện chạy thận. Mẹ em mắc bệnh tim, không lao động được; bố làm phụ hồ bữa đói bữa no. Gia đình ba chị em, mà chi phí thuốc men cho mẹ và Yến đã quá sức gánh. Hoàn cảnh gia đình như thế nên hai đứa em nhỏ có thể phải nghỉ học vì không còn tiền.
Bà Vân: 65 tuổi, sống trong cô quạnh *** Sau 11 năm chạy thận, thân thể bà Vân giờ đây chỉ còn là bóng dáng gầy gò với những bước chân yếu ớt. Chồng bà đã mất. Đứa con duy nhất vì nghèo cũng phải tha hương. Những hôm lên bệnh viện, bà lủi thủi một mình, mọi sinh hoạt đều trông vào sự thương tình của hàng xóm
Em Thuận: 15 tuổi, gánh nặng giữa một gia đình nghèo *** Mới 15 tuổi, nhưng em Thuận đã phải quen với kim tiêm, thuốc thang, và những chuyến đi chạy thận dài đằng đẵng suốt 3 năm qua. Bố mẹ làm ruộng, không đủ ăn đủ mặc, nhà có 5 anh chị em, trong đó có một em út bị khuyết tật ở tay.
Em Trung: 23 tuổi, người anh trụ cột giữa khốn khó *** Trung đã 7 năm chạy thận. Bố mất, mẹ ngày càng yếu, hai em nhỏ đang tuổi đi học. Em thứ hai đã mất vì ung thư. Mẹ Trung giờ đi làm giúp việc, kiếm từng đồng nuôi con. Còn Trung, dù bệnh tật đè nặng, vẫn cố gắng để không làm mẹ thêm lo.
Bà Sinh: 51 tuổi, kiệt quệ sức khỏe lẫn tinh thần *** 4 năm chạy thận đã khiến sức khỏe bà Sinh cạn kiệt. Chồng mất sớm. Những ngày yếu quá, bà đành nhờ hàng xóm đưa đi bệnh viện. Có hôm, bà nằm lặng một mình trên giường, mệt đến mức không ngồi dậy được. Cuộc sống của bà bây giờ là một chuỗi những ngày đếm từng viên thuốc, từng hơi thở, từng sự giúp đỡ của người dưng.
Bà Chinh: 60 tuổi, giữa bệnh chồng bệnh *** Chạy thận 7 năm đã khổ, nay bà Chinh còn thêm căn bệnh tiểu đường đã kéo dài 20 năm. Chồng bà, đã 65 tuổi, sức khỏe yếu, vẫn gắng lo vài sào ruộng để kiếm tiền thuốc cho vợ. Cuộc sống như vòng luẩn quẩn: thuốc thang, bệnh viện, ruộng nương và nợ nần. Mỗi lần tiền thuốc tăng, lòng bà lại thắt lại, vì biết gánh nặng trên vai chồng ngày càng nặng thêm.