LA VANG VÀ THIỆN LOẠI: NHỮNG PHẬN ĐỜI CẦN VÒNG TAY YÊU THƯƠNG
Giữa những làng quê nghèo của miền Trung, biết bao phận người còn sống trong cảnh nghèo khó, bệnh tật và cô đơn. Ở Thiện Loại (Phú Lộc, Thừa Thiên Huế) và La Vang (Hải Lăng, Quảng Trị), nhiều cụ già tuổi đã xế chiều nhưng vẫn phải gánh chịu bệnh tật triền miên, không nơi nương tựa. Có những người nằm liệt giường nhiều năm, có những người khuyết tật phải sống dựa vào lòng thương của bà con chòm xóm.
Cũng có những em nhỏ và người trưởng thành mang dị tật bẩm sinh hoặc di chứng bệnh tật, khiến việc học tập, lao động gần như là điều xa vời. Nhiều gia đình, ngoài việc lo miếng ăn từng ngày, còn oằn vai gánh nặng chăm sóc người thân bệnh tật.
Giữa bao thiếu thốn ấy, mỗi bao gạo Hồng Ân đến tay họ không chỉ là lương thực, mà còn là lời nhắc rằng họ không bị bỏ quên, rằng vẫn còn những tấm lòng yêu thương và sẻ chia đồng hành cùng họ qua những ngày tháng khó khăn.
1. Ông Lê Văn Toàn (84 tuổi) *** (Trong hình là cô con gái khuyết tật của ông) Tuổi cao sức yếu, lại mang bệnh trong người, ông Toàn cùng vợ, cũng đã già và đau yếu, vẫn cố gắng nuôi người con gái bị khuyết tật, cô luôn là nỗi lo lắng của ông trong lúc tuổi già. Bao gạo Hồng Ân đến với ông như lời nhắc rằng, trong tuổi xế chiều, gia đình nhỏ này vẫn được yêu thương và nhớ đến.
2. Chị Phạm Thị Mẹt (53 tuổi) *** Người dân trong làng quen gọi chị là Mệ Mẹt. Mang hội chứng Down từ nhỏ, chị sống đơn độc trong căn nhà nghèo, không người chăm sóc. Cuộc sống của chị giản đơn đến mức bữa cơm chỉ có cơm trắng với muối. Gạo Hồng Ân giúp chị có thêm bữa ăn đủ đầy và một chút an tâm giữa những tháng ngày thiếu thốn.
3. Anh Nguyễn Văn Phát (53 tuổi) *** Mồ côi từ bé, anh Phát nay sống một mình, không mái nhà che thân. Đêm ngủ nhờ hiên nhà người quen, ngày làm thuê kiếm sống. Mỗi lần nhận gạo, anh vừa cảm kích vừa không quên chia sẻ cho những cụ già khó khăn quanh mình, tấm lòng nhân hậu giữa cảnh nghèo
4. Bà Nguyễn Năng Bản (91 tuổi) *** Hiện tại bà đang sống cùng với ông. Cả hai ông bà đều già và bà nằm liệt giường đã lâu. Mặc dù hoàn cảnh gia đình rất khó khăn, thiếu thốn, không có người chăm sóc nhưng mệ vẫn luôn vui vẻ, lạc quan và đầy lòng biết ơn đối với những quý ân nhân đã luôn yêu thương đến hai ông bà.
5. Bà Lê Thị Em (88 tuổi) *** Bà bị liệt phải ngồi xe lăn, hoàn cảnh gia đình rất khó khăn. Mỗi lần nhận được gạo Hồng Ân, với nụ cười móm mém nhưng đầy lòng biết ơn, bà cảm ơn quý ân nhân đã rộng tay giúp đỡ bà trong những ngày tháng còn lại của cuộc đời.
6. Bà Lê Thị Phu (65 tuổi) *** Sống một mình trong căn nhà cũ nát, không người thân, không thu nhập ổn định, bà Phu phải đi xin ăn để sống qua ngày. Bao gạo Hồng Ân với bà là niềm an ủi lớn, vì ít nhất những ngày tới bà sẽ không lo bữa đói bữa no.
7. Cô Lê Thị Nga (54 tuổi) *** Đôi chân khuyết tật khiến việc đi lại vô cùng khó khăn, nhưng cô Nga, cũng là bà mẹ đơn thân, vẫn kiên cường nuôi con gái ăn học. Cô bươn chải làm thuê, kiếm từng đồng lo cho con. Gạo Hồng Ân không chỉ là thực phẩm, mà còn là niềm tin giúp cô vững bước trên hành trình đầy gian truân.
8. Bà Nguyễn Thị Kính (82 tuổi) *** Tuổi đã cao, sức khỏe suy yếu, bà Kính sống trong hoàn cảnh đặc biệt khó khăn. Căn nhà cũ và tấm thân gầy guộc của bà khiến ai gặp cũng chạnh lòng. Sự giúp đỡ từ Hồng Ân giúp bà có thêm chút hơi ấm giữa cuộc đời giá lạnh.
9. Bà Nguyễn Thị Tài (94 tuổi) *** Dù tuổi đã 94, Mệ Tài vẫn phải làm việc kiếm sống để nuôi con trai mắc bệnh tâm thần. Những đêm con lên cơn, bà phải thức trắng trông chừng. Cuộc sống của bà nặng gánh nhưng không tắt hy vọng, luôn mong có thêm những tấm lòng yêu thương giúp bà và con vơi bớt phần cơ cực.
10. Bà Nguyễn Thị Hạnh (61 tuổi) *** Một mình nuôi con khuyết tật, bà Hạnh vừa là mẹ, vừa là trụ cột duy nhất. Sức khỏe suy giảm, nhưng bà vẫn cố gắng làm thuê để lo thuốc thang và cơm áo. Bao gạo Hồng Ân với bà như nguồn tiếp sức giữa đoạn đường dài đầy thử thách
11. Bà Lê Thị Chanh – 65 tuổi. Bà mang trong mình căn bệnh lao phổi, hơi thở luôn nặng nhọc. Nhà nghèo, thuốc thang không đủ, bữa ăn nhiều khi chỉ có rau và chút muối
12. Bà Lê Thị Mẫn – 62 tuổi. Bà mắc bệnh tim lâu năm. Mỗi lần trái gió trở trời là cơn đau thắt ngực khiến bà như muốn ngã quỵ. Gia đình sống chật vật, thu nhập bấp bênh.
13. Bà Nguyễn Thị Thỉu – 90 tuổi. Bà bị tai biến liệt, nằm một chỗ. Không còn sức lao động, bà sống nhờ vào sự giúp đỡ ít ỏi của người chung quanh.
14. Bà Lê Thị Kiều – 71 tuổi. Bà có đôi mắt mờ đục vì tuổi tác và bệnh tật, đi lại khó khăn. Nhà cửa tạm bợ, không có điều kiện chữa trị.
15. Bà Lê Thị Bưởi – 69 tuổi, già yếu và neo đơn. Căn nhà nhỏ chỉ có mình bà, lặng lẽ qua từng ngày không ai chăm sóc.
16. Ông Huỳnh Hiệp – 70 tuổi. Ông bị bệnh tim, sống một mình. Cuộc sống đạm bạc, không con cháu gần bên
17. Bà Nguyễn Thị Bê – 61 tuổi. Bà neo đơn và không còn sức lao động. Thu nhập chẳng đáng là bao, bữa đói bữa no.
18. Em Nguyễn Thành Nghĩa – 10 tuổi. Em bị mắc hội chứng Down, cơ thể yếu ớt, học hành khó khăn. Cha mẹ làm thuê làm mướn, thu nhập bấp bênh, lo thuốc cho con đã là gánh nặng lớn.
19. Ông Nguyễn Tú – 69 tuổi. Ông bị tai biến liệt, sinh hoạt phụ thuộc vào người thân. Cuộc sống gia đình vốn đã khó khăn nay càng thêm túng quẫn.
20. Bà Phạm Thị Hòa – 67 tuổi. Bà sống một mình và mắc bệnh thận. Tiền thuốc hàng tháng vượt quá khả năng của bà.
21. Em Đỗ Linh Nam – 22 tuổi. Em bị di chứng viêm não Nhật Bản từ nhỏ, trí tuệ và vận động kém.
22. Bà Trần Thị Thái – 90 tuổi. Bà bị tai biến liệt, nằm trên giường cả ngày. Con cháu đều nghèo khó, chăm sóc bà bằng tất cả những gì có thể, nhưng vẫn thiếu thốn đủ bề.
23. Bà Lê Thị Đình – 68 tuổi. Bà già yếu, neo đơn, ngày ngày tự lo cơm nước trong căn nhà trống trải.