Ở những vùng quê nghèo thuộc miền Bắc Việt Nam như Thái Bình và Hưng Yên, vẫn còn đó những con người âm thầm sống trong tận cùng đau khổ: không nhà cửa tử tế, không người thân chăm sóc, không tiếng nói để kêu cầu.
Có những cụ già hơn 90 tuổi, mắt đã mờ, chân tay không còn cử động được, sống lặng lẽ với người con gái lớn tuổi chưa lập gia đình. Có những anh em ruột cùng bị liệt, co quắp, mọi sinh hoạt đều phải nhờ bố mẹ già. Có chị mắc bệnh thận từ nhiều năm, chồng bỏ đi, một thân một mình chiến đấu với bệnh tật trong căn nhà trống vắng. Có hai anh em mồ côi bị tâm thần từ bé, sống dựa vào lòng nhân ái của một người bà đi phụ hồ kiếm từng bữa cơm. Còn có những em nhỏ sinh ra đã mang dị tật, chẳng bao giờ được chạy nhảy hay cười đùa như những người bạn cùng trang lứa.
Tất cả họ đều là những phận người khốn khó, nghèo về vật chất, đơn độc về tinh thần, và đang từng ngày chống chọi trong sự lặng lẽ.
Hội Hồng Ân xin được thay lời họ cất lên tiếng kêu, để quý ân nhân, những người có trái tim biết rung cảm, có thể lắng nghe, cảm thông và nâng đỡ. Mỗi món quà, mỗi lời cầu nguyện, mỗi sự trợ giúp của quý vị là một tia hy vọng thắp sáng giữa đêm tối đời họ.
Xin chân thành biết ơn tấm lòng của quý ân nhân đã và đang cùng Hội Hồng Ân đem tình thương đến những người tưởng chừng như bị quên lãng.
1. Cụ Nguyễn Thị Ái (83 tuổi) *** Cụ hiện sống tại thôn Nhuệ, xã Chí Hòa, huyện Hưng Hà, tỉnh Thái Bình. Cụ mắc bệnh phong cùi từ lâu, tuổi cao sức yếu, hiện đã lẫn nặng đến mức không còn nhận ra người thân, không gọi đúng tên các vật dụng quen thuộc. Mọi sinh hoạt cá nhân cụ đều không thể tự lo. Con gái cụ, sống cách nhà 3km, vẫn đều đặn đến chăm sóc và đưa cơm mỗi ngày. Con trai cụ bị tâm thần nặng, mỗi lần phát bệnh rất hung dữ, dù đã phải nhốt trong cũi sắt nhưng vẫn không kiểm soát được. Gần đây, cụ buộc phải nhờ người đưa anh vào bệnh viện để được chăm sóc và quản lý. Hoàn cảnh gia đình cụ hiện nay vô cùng khó khăn.
2. Ông Đặng Văn Yên (59 tuổi) và bà Đặng Thị Sảnh (60 tuổi) *** Ông Yên bị khiếm thị và từng bị tai biến, còn bà Sảnh bị khuyết tật và mắc bệnh xương thủy tinh bẩm sinh. Cả hai đều không có khả năng lao động, không đủ điều kiện để điều trị bệnh. Cuộc sống của họ chỉ trông chờ vào tấm lòng của quý ân nhân và sự giúp đỡ của bà con lối xóm.
3. Anh Nguyễn Bá (53 tuổi) và anh Nguyễn Vương (52 tuổi) *** Cả hai anh em cùng mắc bệnh nhược cơ, khiến chân tay co cứng, miệng méo xệch. Anh Bá không nói được, còn anh Vương nói không rõ tiếng. Gần đây sức khỏe hai anh yếu đi rõ rệt, hay bị tức ngực, cần phải tiêm thường xuyên. Mọi sinh hoạt cá nhân đều do bố mẹ già chăm sóc, thỉnh thoảng có người em trai đến phụ giúp thêm.
4. Chị Đinh Thị Tám (55 tuổi) *** Chị mắc bệnh viêm cầu thận từ năm 2018. Kể từ đó, chồng chị bỏ đi biệt tích, không liên lạc nữa. Hai người không có con. Chị phải rời nhà chồng ở miền Tây Nam Bộ để trở về sống với cha mẹ ruột tại Thái Bình. Khi cha mẹ qua đời, chị không còn nơi nương tựa, các anh chị em thì đều khó khăn. Việc điều trị bệnh của chị bị gián đoạn, ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe. Theo chỉ định, chị phải chạy thận 3 lần mỗi tuần. Tuy nhiên, bảo hiểm không chi trả nhiều loại thuốc thiết yếu, lại thêm chi phí đi lại, khiến gánh nặng càng thêm nặng. Hiện tại, chị không thể tự ngồi dậy, tay chân không tự co duỗi được, nắm đồ vật không chắc, dễ làm rơi, mặt và tay chân bị phù nề. Mọi sinh hoạt cá nhân đều phải có người giúp. Bình thường, chị ở nhà một mình, chỉ đến bữa có chị gái đến hỗ trợ ăn uống và vệ sinh cá nhân.
5. Cháu Phạm Công Nhân (21 tuổi) và cháu Phạm Thị Mai (18 tuổi) *** Cả hai cháu đều bị bệnh bẩm sinh, không thể đi lại được. Đứa em út đã mất sớm. Gia đình lúc nào cũng chìm trong nỗi buồn, hiếm khi có tiếng cười. Cha mẹ các cháu cấy vài sào ruộng để sinh sống. Trong đó, chỉ có một người đi làm, người còn lại phải ở nhà để chăm sóc hai con. Hai cháu là con của người vợ thứ hai, sau khi người vợ đầu qua đời. Gia cảnh rất khó khăn. Ngôi nhà cấp bốn mà gia đình đang ở là do giáo xứ quyên góp xây dựng giúp.
6. Ông Hà Văn Ứng (73 tuổi) và ông Hà Văn Tích (71 tuổi) *** Cả hai ông bị tâm thần từ bé, hiện sức khỏe ngày càng yếu, đi lại loạng choạng, dễ ngã. Hai ông rất hiền lành, biết nghe lời, hay nói nhưng lời lẽ không rõ ràng. Có khi lại gần bắt chuyện, có lúc lại rụt rè trốn sau cánh cửa. Mọi sinh hoạt đều do bà Là – người thân duy nhất – chăm sóc. Ban ngày bà đi làm phụ hồ để kiếm sống, chiều tối về lo dọn dẹp, vệ sinh cá nhân, thỉnh thoảng gội đầu, cắt tóc cho hai ông. Việc đại tiểu tiện hai ông tự làm nhưng không được sạch sẽ. Cuộc sống vừa nghèo, vừa vất vả.
7. Cụ Nguyễn Thị Bạn (95 tuổi) *** Cụ bị bệnh tiểu đường nặng, đôi mắt đã mờ nhòa, không còn nhìn rõ. Cụ đang ở cùng người con gái duy nhất chưa lập gia đình. Hai mẹ con không có thu nhập ổn định, chỉ sống nhờ vào khoản trợ cấp xã hội ít ỏi. Mới đây, cụ bị ngã và không còn đi lại được, sức khỏe suy yếu nghiêm trọng.
8. Bà Nguyễn Thị Mùi (72 tuổi) *** Bà bị tai biến và có vấn đề thần kinh nặng. Chân tay co quắp, không thể đi lại, suốt ngày ngồi một chỗ và nói lảm nhảm. Mọi sinh hoạt của bà đều do chồng già chăm sóc. Trong gia đình còn có một người con gái lớn tuổi nhưng không được minh mẫn.
9. Bà Nguyễn Thị Xoan (73 tuổi) và bà Nguyễn Thị Xuân (71 tuổi) *** Cả hai bà không có chồng con, sống trong ngôi nhà cũ nát đã xuống cấp trầm trọng. Bà Xoan bị bệnh tiểu đường nặng, từng gãy xương hông, bị tai biến vào tháng 11/2024, phải điều trị tại bệnh viện đa khoa tỉnh Thái Bình. Bà còn bị bệnh thần kinh từ nhỏ, hiện tại không thể đi lại, mọi sinh hoạt đều phải nằm một chỗ. Bà Xuân cũng mắc bệnh tiểu đường, thiếu máu, và có dấu hiệu thần kinh, nhưng còn đủ khả năng lo cơm nước cho cả hai. Cuộc sống hằng ngày chỉ dựa vào tiền trợ cấp ít ỏi của xã hội và sự giúp đỡ của bà con trong xóm.
10. Chị Nguyễn Thị Hạnh (29 tuổi) *** Chị bị bệnh tâm thần. Bố mẹ mất sớm, hiện nay chị đang sống nhờ vào người cháu. Gia cảnh hết sức khó khăn, không có người thân khác bên cạnh.
11. Bà Nguyễn Thị Thùy (77 tuổi) *** Bà bị tàn tật từ nhỏ, bà sống một mình, không có người thân cận bên cạnh. Bà phải tự lo mọi sinh hoạt hằng ngày, mặc dù rất khó khăn. Mỗi khi trời chuyển lạnh, nhất là vào mùa đông, bà đau nhức khắp người, từ các đầu ngón tay, ngón chân cho đến toàn thân. Việc di chuyển rất khó: bà phải dùng hai tay và phần mông để lê đi từng chút. Vì sức yếu, bà không có điều kiện chuẩn bị bữa ăn đầy đủ chất, thường chỉ ăn qua loa với những món tiện lợi. Năm nay, sức khỏe bà yếu hơn nhiều so với năm trước, nói năng cũng hụt hơi.