NHỮNG MẢNH ĐỜI KHÔNG TIẾNG NÓI

Ở những vùng quê nghèo thuộc miền Bắc Việt Nam như Thái Bình và Hưng Yên, vẫn còn đó những con người âm thầm sống trong tận cùng đau khổ: không nhà cửa tử tế, không người thân chăm sóc, không tiếng nói để kêu cầu.

Có những cụ già hơn 90 tuổi, mắt đã mờ, chân tay không còn cử động được, sống lặng lẽ với người con gái lớn tuổi chưa lập gia đình. Có những anh em ruột cùng bị liệt, co quắp, mọi sinh hoạt đều phải nhờ bố mẹ già. Có chị mắc bệnh thận từ nhiều năm, chồng bỏ đi, một thân một mình chiến đấu với bệnh tật trong căn nhà trống vắng. Có hai anh em mồ côi bị tâm thần từ bé, sống dựa vào lòng nhân ái của một người bà đi phụ hồ kiếm từng bữa cơm. Còn có những em nhỏ sinh ra đã mang dị tật, chẳng bao giờ được chạy nhảy hay cười đùa như những người bạn cùng trang lứa.

Tất cả họ đều là những phận người khốn khó, nghèo về vật chất, đơn độc về tinh thần, và đang từng ngày chống chọi trong sự lặng lẽ.

Hội Hồng Ân xin được thay lời họ cất lên tiếng kêu, để quý ân nhân, những người có trái tim biết rung cảm, có thể lắng nghe, cảm thông và nâng đỡ. Mỗi món quà, mỗi lời cầu nguyện, mỗi sự trợ giúp của quý vị là một tia hy vọng thắp sáng giữa đêm tối đời họ.

Xin chân thành biết ơn tấm lòng của quý ân nhân đã và đang cùng Hội Hồng Ân đem tình thương đến những người tưởng chừng như bị quên lãng.