Khi đến thăm các bệnh nhân phong tại trại cùi Đăk Kia, Hồng Ân không khỏi bồi hồi xúc động. Các bệnh nhân nơi đây, sau khi được cấp thuốc điều trị trong 6 tháng, thường được kết luận mặc định là “đã khỏi bệnh.” Thật lạ lùng, từ đó họ không cần tái khám, cũng chẳng cần thử máu, như thể: “Uống đủ 6 tháng thuốc là khỏi, không còn lây nữa!” Nghe đến đây, lòng Hồng Ân trĩu nặng. Câu chuyện tưởng như tròn trịa ấy lại chất chứa những điều khiến người nghe thấy… sao mà nghẹn ngào!
Các sơ tại trại phong chia sẻ rằng, hầu hết các bệnh nhân ở đây luôn than thở về những cơn đau đớn không ngừng trong cơ thể. Những cơn đau ấy dai dẳng và hành hạ họ đến mức không thể chịu đựng nổi. Hễ gặp các sơ ở đâu, họ đều khẩn khoản hỏi xin thuốc giảm đau, mong xoa dịu phần nào sự giày vò của bệnh tật.
Nhìn những đôi mắt khắc khoải từ các bệnh nhân, lòng ai chẳng thấy xót xa. Các sơ dù tận tâm chăm sóc nhưng nguồn lực lại quá hạn hẹp. Thuốc giảm đau – thứ thiết yếu để giảm bớt nỗi đau đớn của bệnh nhân – luôn trong tình trạng thiếu thốn trầm trọng.
Hồng Ân tha thiết kêu gọi quý Mạnh Thường Quân, những người có tấm lòng quảng đại, hãy chung tay giúp đỡ để các sơ có thể mua thêm thuốc giảm đau cho các bệnh nhân phong nơi đây. Mỗi viên thuốc không chỉ giúp họ bớt đau về thể xác mà còn là liều thuốc tinh thần, giúp họ cảm nhận được sự yêu thương và sẻ chia từ cộng đồng.
Bà Y Byer – Từ Bệnh Phong Đến Sự Phản Bội *** Từ năm 8 tuổi, bà Y Byer đã gánh chịu bệnh phong. Lớn lên, bà lập gia đình với người chồng cũng mắc căn bệnh này. Nhưng khi bà bị cưa chân vì vết thương do vi trùng ăn quá sâu, ông chồng đã rời bỏ bà, để lại trong lòng bà một vết thương còn nhức nhối hơn cả nỗi đau thể xác. Gặp các Sơ, bà kể: “Ông ấy bỏ tôi, lấy vợ khác. Nhưng bà ấy cũng bị phong và mới chết rồi… Thế là ông ấy thành góa vợ!”Ông bà Siu Yat – Gia Đình Đầy Nghịch Cảnh Trong Trại Phong *** Cả hai ông bà đều là bệnh nhân phong, nhưng nỗi đau thể xác dường như chẳng thể nào lớn hơn nỗi đau của những mảnh đời con cái. Ông bà có năm người con: hai người đã lập gia đình, một người mắc bệnh tâm thần, một cô con gái đồng tính cũng mang bệnh phong.Ông bà Hmih – Cuộc Chiến Âm Thầm Với Bệnh Phong *** Cả ông và bà Hmih đều mang trong mình nỗi đau của bệnh phong, từ thể xác đến tinh thần. Được chuyển vào trại phong, nhưng những cơn đau hành hạ họ không ngừng, ngày này qua tháng khác, chẳng phải chỉ khi trăng tròn mà dường như đau suốt cả cuộc đời. Ở đây, các sơ đang gắng hết sức, nhưng thuốc giảm đau cho bệnh nhân lại luôn thiếu thốn.Ông bà Biap – Mái Nhà Nhỏ, Tấm Lòng Lớn *** Trong căn nhà nhỏ có cả chục con gà lai, hai con đang ấp trứng, ông Biap – năm nay 65 tuổi – cặm cụi sửa chiếc xe cũ kỹ. Bà Biap, 60 tuổi, bên cạnh giúp ông quán xuyến công việc nhà. Ông bà có sáu người con và một đàn cháu đông đúc. Các con của họ không mắc bệnh phong, nhưng cả gia đình vẫn sống chung trong trại phong này, bởi dường như số phận đã buộc họ vào đây. Ông bà cố gắng giữ cháu nhỏ để các con đi làm.